
Với 29 bài thơ in trong tập và 2 bài trong phụ lục, tôi nghĩ có lẽ Trần Vàng Sao sẽ hãnh diện vì thơ của mình đã được ấn hành một cách đàng hoàng, trân trọng như lẽ ra phải được hưởng từ những nhà xuất bản “chính thống”. Như để tưởng niệm những bài thơ đã bị tịch thu hay nói cách khác, tưởng niệm một niềm tin ngây thơ vào lý tưởng của mình đã bị tước bỏ, rải rác trong tập thơ có những trang để trắng và chỉ ghi: “những trang này dành cho bài đã bị tịch thu ngày 26 tháng 1 năm 1972 tại K65, thị xã Sơn Tây”. Theo tôi, những trang “tưởng niệm” ấy có lẽ lại chất chứa nhiều nỗi đau hơn những bài đã được in. Phần phụ lục cũng được trân trọng dành 7 trang cho bài “tau chưởi”. Chửi thẳng mặt, không bóng gió, không úp mở như trút hết gan ruột vào bọn...
Xem
tiếp