Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Chuyện Khắp Nơi
6/29/2010 3:45:30 AM  

DẸP TƯỢNG NHÀ ĐỘC TÀI   STALIN 

  

Nhà chức trách tại Gruzia đã cho hạ một bức tượng của nhà độc tài Joseph Stalin ngay tại quảng trường trung tâm của thị trấn Gori quê ông.

 

 

 

 

Bức tượng đồng cao sáu mét đã được đưa đi bất ngờ vào giữa đêm, theo tin tức từ địa phương.

 

Tượng sẽ được chuyển đến một bảo tàng ở Gori dành riêng cho Stalin, theo lời chủ tịch hội đồng thành phố, Zviad Khmaladze.

 

 

Nhưng chắc rằng tranh cãi sẽ không chấm dứt ở đây.


Theo ông Khmaladze, tại nơi có tượng Stalin, người Gruzia nắm chức vụ cao nhất trong hệ thống chính trị Liên Xô, nay người ta sẽ dựng một đài tưởng niệm.

 

 

Đài tưởng niệm này sẽ dành cho cho các nạn nhân "cuộc xâm lăng của Nga", chiến cuộc giữa hai bên hồi 2008 vốn vẫn chia rẽ dư luận hai nước.

 

                                                      

Joseph Stalin, sinh năm 1879 ở Gori và chết tại Moscow năm 1953.

 

 

 

Tên thật là Iosif Vissarionovich Dzhugashvili, ông tham gia cách mạng và trở thành "một trong những nhà độc tài "quyền uy và đẫm máu nhất trong lịch sử" theo đánh giá của trang BBC History.

 

"Công và tội"


Trong vòng một phần tư thế kỷ, Stalin là lãnh tụ tối cao của Liên Xô. Chế độ khủng bố của Stalin làm hàng chục triệu người chết.

 

 

Nhưng mặt khác, Stalin cũng xây dựng một bộ máy chiến tranh lớn, đóng vait trò cốt tử trong việc đánh bại chủ nghĩa phát-xít.

 

Dù là người Gruzia, ông cũng bị cáo buộc đã trấn áp Giáo Hội Chính Thống ở quê nhà và hành hạ, giết hại nhiều trí thức Gruzia.

 

Và dù nói tiếng Nga với giọng Gruzia, ông lại là nhân vật lịch sử người Nga coi là của họ.

 

Cho đến ngày nay, chính giới, các sử gia và dư luận Nga vẫn còn tranh cãi về "công và tội" của Stalin.

 

Có vẻ như giữa Thủ tướng Vladimir Putin và Tổng thống Dmitry Medvedev cũng có cách nhìn khác biệt.

 

Ông Putin từng chia sẻ quan điểm rằng Stalin là "nhà quản trị tài ba", nói về giai đoạn tái thiết Liên Xô sau chiến tranh.

 

 

Nhưng gần đây nhất, ông Medvedev đã công khai lên án các tội ác thời Stalin.

 

 

Nhưng với không ít cựu binh Liên Xô, ông Stalin vẫn là nhân vật đem lại vinh quang cho tổ quốc Xô Viết trong Đệ Nhị Thế Chiến.

 

Các nước Đông Âu thì có quan điểm ngược hẳn.

 

Những người cộng sản ở Ba Lan, Czech, và Hungary cũng đều cho rằng thời kỳ Stalin cầm quyền là giai đoạn đen t̀ối.



Tại các nước cộng sản Châu Á đã cải tổ như Trung Cộng và Việt Nam, vai trò của Stalin vẫn là đề tài bị né tránh thảo luận công khai.

  Ý KIẾN CỦA BẠN
  •  Kính chuyển bài nhận được.
     
    Nguyễn đăng Trình
     
    ***************************** 
      
     
    TƯỢNG CỦA NHÀ ĐỘC TÀI XÍT-TẢ-LÌN - ÔNG CỐ NỘI CỦA NHÀ THƠ VC TỐ HỮU - ĐÃ BỊ DẸP Ở QUÊ HƯƠNG CỦA “NGƯỜI” - BAO GIỜ THÌ TỚI LĂNG “BÁC” HỒ? 
     
    ĐỒNG NAI CÔNG TỬ
     
    Lăng tẩm là một trong những kiến trúc của thời đại quân chủ phong kiến. Tưởng rằng những loại kiến trúc như vậy sẽ không còn được tiếp tục một khi chế độ chuyên chế không còn. Nhưng rồi rồi thỉnh thoảng nó vẫn xuất hiện. Không nhiều lắm, chỉ có vài cái bơ vơ, lạc lõng trên quả địa cầu. Những quốc trưởng, chính khách, danh nhân nổi tiếng ở thế kỷ 20 như Churchill, Charles De Gaule, Roosevel, Kennedy… khi mất không hề có lăng. Những ngôi mộ của họ chỉ là những ngôi mộ khiêm tốn, bình thường. Năm 1917, Lénine lãnh đạo cuộc cách mạng lật đổ chế độ quân chủ của Nga Sa hoàng. Lập nên một nhà nước mà ông và những người học trò của ông gọi là “nhà nước dân chủ nhân dân”. Năm 1924, ông chết. Người kế vị ông đã xây cho ông một cái lăng. Cái lăng này vĩ đại hơn bất cứ cái lăng tẩm Sa hoàng nào trước đó. Và xác ông thì được ướp, hy vọng lưu lại đời đời. Năm 1953, Stalin, người đã ra lệnh xây cái lăng đó chết. Xác cũng được ướp để trong lăng Lénine. Nhưng chỉ mấy năm sau, Nikata Krouchev lôi cái xác đó ra ngoài. Bây giờ trong cái lăng vĩ đại dựa tường điện Cẩm Linh ngó ra quảng trường Đỏ ở thủ đô Mạc Tư Khoa - nơi mà “nhà thơ nhân dân” Tố Hữu mơ “được hôn từng viên gạch lót” - chỉ còn chơ vơ một cái xác mốc meo. Mà cái xác đó cũng đã bị dân Nga la ó đòi kéo ra ngoài.
    Và những tượng đồng, những thành phố mang tên Leningrad, Stalingrad cũng đã bị thay tên, sau khi chủ nghĩa cộng sản bị sụp đổ ngay cái nôi của nó là Liên Sô.
    Mới đây, Tổng Thống Nga là Dimitri Medvedev, người mới qua Mỹ để được Tổng Thống Obama đãi món hambuger và khoai tây chiên, đã công khai lên tiếng kết tội Stalin là một kẻ độc tài đã sát hại hàng triệu người dân vô tội. Và ngay tại Gori, Geogia là nơi   ông ta được sinh ra - người mà nhà thơ nịnh bợ hàng đầu của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà là Tố Hữu, con chim đầu đàn của nền văn chương cũi sắt, đã làm bài thơ có những câu nô dịch đíu tả:
    "Thương cha, thương mẹ, thương chồng
    Thương mình thương một, thương ông thương mười”
    cũng đã âm thầm lôi tượng của ông ta xuống đem bỏ vào nhà kho.   
                                                                            *
    Ở Hà Nội, ngó ra quảng trường Ba Đình cũng có một cái lăng y hệt như cái lăng của Lénin. Để 2 tấm hình chụp 2 cái lăng gần nhau thử mà xem. Y như đúc. Có điều cái ở Hà Nội thì nhỏ hơn. Nộ lệ đến nỗi cái lăng mà cũng cóp-py như vậy thì kể cũng khó kiếm. Chắc cũng muốn để được nghìn năm. Các ngài Cộng sản Việt Nam vẫn thành kính gọi là lăng Bác. Lăng được khởi công từ năm 1973 sau hiệp định Paris. Nhưng những sự chuẩn bị thì đã bắt đầu trước đó rất lâu, ngay sau khi Bác… hai năm mươi! Theo nhà văn Tô Hoài thì cửa lăng được làm từ những cây cổ thụ hàng 500 năm tuối ở Tây Nguyên hạ xuống, dùng voi kéo ra để đem về Bắc ngay trong thời chiến tranh. Cát xây dựng thì do dân công đãi bằng tay tận thượng nguồn Kim Bôi… Bao nhiêu những cái quý giá nhất của cả nước đều tập trung vào cái lăng vô bổ ấy. Dân đói? Mặc kệ! Nước nghèo! Mặc kệ! Xây lăng cái đã. Cho có với người ta. Lăng Bác sẽ là một công trình vĩnh cửu để lại cho thế hệ mai sau. Họ hãnh diện gào lên như vậy.
    Nhưng mà xét cho cùng, phong kiến hơn bất cứ một triều đại phong kiến nào, chính cái triều đại ông Hồ lập ra; tốn kém và vô ích nhất chính là cái lăng của ổng.
    Lăng và tượng của hai ông trùm cộng sản Lenin và Stalin đã bị dẹp bỏ. Bao giờ thì tới lăng “Bác” và cái xác ướp của “Bác” – cái xác ướp mà bà nhà văn già không nên nết Nguyễn Thị Hoàng Bắc viết bài ca tụng là “đẹp giai” hơn “Bác Mao”?
    Có nhiều người hổng chịu cái khẩu hiệu “Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong lòng quần chúng” cứ nhất định hỗn hào đặt cho cái chỗ tiểu tiện là… lăng Bác! Có mấy ông nóng tánh đòi đập cái lăng ấy ra, và đốt cái xác thành tro.
    Theo tôi, không nên như vậy. Dù sao ông ấy cũng chết rồi! Đình, chùa, miếu mạo mà họ còn biến thành nhà kho và chuồng lợn được; thì cái lăng đồ sộ kia tội gì mà làm chỗ tiểu tiện, tội gì mà phá. Cứ giữ nguyên hoặc sửa đổi chút chút thì nó sẽ biến thành một cái công trình hữu ích nào khác. Ví dụ như lấy làm bảo tàng viện về bệnh AIDS chẳng hạn. Túng cùng quá thì kiếm một con trâu ba sừng nhốt vào đấy rồi bán vé vào cửa. Thu cũng được bộn tiền. Phá chi, uổng lắm! Còn cái xác cũng được khối việc. Nghiên cứu cẩn thận mấy cái nấm mốc trên đó, biết đâu người ta sẽ tìm được một loại kháng sinh mới để trị bệnh giang mai. Hãng thuốc lá “ba số năm” Ăng-lê biết đâu lại la toáng lên là sau khi xem xét kỹ mấy cái lông mũi của Bác  họ có thể khẳng định là 94,3% số thuốc mà Bác hút là hiệu 555 vân vân và vân vân… Không nên cắt, đốt, cột gì cái xác ấy  mà làm gì. Cứ để đấy! Kẻo các chị em phụ nữ ngày trước đã được “Bác” hỏi han: "Các cháu kinh nguyệt có đều không?” buồn lòng. Và nhất là bà nhà văn già mất nết Nguyễn Thị Hoàng Bắc không còn có dịp:
    “Vào thăm lăng Bác âm u
    Cháu ngoan Hoàng Bắc giở mu ra chào!” 

     
    ĐỒNG NAI CÔNG TỬ

    Đồng Nai Công Tử