Gởi Các
Ca Sĩ
"Việt kiều"
Mặc kệ đồng bào tôi đa phần đói khổ...
Mắt như mù, ai về nước hát ca...
Hát ra những nhạc "bưng bô"
Hát cho đầy túi đô-la, tiền hồ !
Hỏi anh thử : Hát thực lòng non nước?
Hãy hát lên : khúc hát khát Tự Do !
Anh hãy hát lời thở than, tủi hận
Của núi sông chia cắt, nấc căm hờn !
Chị hát đi : những lệ nhòa vẫn chảy
Của cha già, mẹ yếu chốn quê xa
Mắt đã loà vì quá nhớ thương con,
Chờ mong mãi, bóng hình con chẳng thấy !
Hãy hát lên, những đêm dài thăm thẳm
Lòng xót xa, cơn đói lạnh tê người
Những đôi mắt em thơ giờ trũng tối
Thân xác còm, manh áo rách tả tơi...
Hát nữa đi...nỗi hận sầu ghìm nén,
Nuốt vào lòng bao tủi cực thay cơm
Dạ đầy vơi bão tố lẫn căm hờn
Loài quỷ đỏ sao nhăn răng mã tấu !
Hãy hát lên những phận đời trôi nổi
Từ làng quê miền Bắc bỏ ruộng nương
Vào Sài-Gòn tìm một miếng cơm dư...
Vì ai đã cướp đi vuông đất cuối !!!
Hãy hát lên bao hận sầu tức tưởi,
Người Dân Oan từ khắp mọi nẻo đường
Tay cầm sớ, cầm bao nhiêu chứng cớ
Đòi quyền người, trả lại đất, cơ ngơi !!!
Ai dám hát? Lời thật tình chan chứa?
Nỗi đau thương dân, nước chịu bao năm ?
Những tủi hờn Nam, Trung, Bắc chất chồng !
Giờ đã điểm ! Hát lên nòi giống Lạc !
Hát vang lên tiếng trống Hội Diên Hồng !
Hát vỡ trời Trưng Trắc quyết ra quân !
Lần này đây, phải hát với con tim
