HƯ VÔ...
”Anh ơi, anh đâu rồi?
Làm sao ta có đôi?
Anh ơi, anh đâu rồi?
Tình đầu, tình cuối, đau lòng nhau.”
(“Tình Đầu Tình Cuối”
của Trần-Thiện-Thanh)
Hoa-Hoàng-Lan
Quỳnh-Như loay hoay, trở mình, cố dỗ giấc ngủ. Vùi đầu trong vũng gối mềm, nàng muốn tìm lại giấc mơ vừa rồi. Nàng thật sự tiếc nuối giấc mơ đã qua. Nàng nhắm nghiền đôi mắt để ru giấc ngủ, để mong tìm được người tình trong giấc mơ. Nhất định Quỳnh-Như phải ngủ trở lại. Nhất định nàng không thể thức giấc trong lúc này, vì giấc mơ mới chỉ bắt đầu, chưa kết thúc. Trong mơ, đôi mắt chàng đắm đuối, vừa cầm tay nàng, vừa toan nói câu yêu thương gì đó. Chàng chưa kịp nói và nàng chưa kịp nghe, thì một tiếng động khô khan nào đấy, như của một vật bị rơi trên sàn nhà, nàng chợt tỉnh giấc giữa muôn tiếng động của không gian. Nàng nhắm mắt lại, tiếp tục vùi đầu trong gối mềm, tung mình trong chốn hư vô, để tìm lại giấc mơ vàng.
Chàng quen quá, - nhưng Quỳnh-Như không thể nhớ tên – thân quá, như đã từng sống với nhau, đã từng qua đêm để đợi sáng với nhau. Nhưng nhất thời Quỳnh-Như không thể nhớ chàng là ai, tên gì, gặp nhau ở đâu và nhất là... nhất là nàng không thể nhớ đã có gì với nhau trong đêm hạnh ngộ? Chàng vuốt tóc nàng? Cũng có thể. Vì nàng thường thích được ve vuốt mái tóc chấm ngang vai của nàng. Chàng nắm tay nàng? Hình như. Trong mơ, nàng thấy chàng để bàn tay nàng nằm gọn trong lòng tay chàng. Chàng nắm chặt năm ngón tay dài, với những móng nhọn ửng mầu hồng của nàng. Chàng hôn nhẹ lên má nàng? Không chừng. Vì nàng đã từng thủ thỉ với chàng:
“Trong ngôn ngữ tình yêu, em thích nhất nụ hôn.”
Chàng đứng sát bên nàng, khi nàng vừa ở ngoài vườn vào đón chàng. Nàng vất chiếc mũ vải xuống đất, tay kia vẫn cầm chiếc bay để làm vườn. Sự xuất hiện của chàng sáng nay đã làm nàng sững sờ, đầy thích thú. Chàng nghiêng mình sang nàng. Chàng choàng tay qua vai nàng? Có lẽ. Năm ngón tay chàng đặt nhẹ trên phiến ngực nàng, để thấy một trời phập phồng và một rừng dồn dập trong đó. Chàng không di chuyển bàn tay, nhưng nàng lại thấy bàn tay chàng linh động lạ thường.
“Ôm em đi anh!”
Nàng thì thầm, xúi giục không thành lời. Nhưng chàng lại tưởng nàng phản đối trong im lặng. Chàng ngập ngừng, nửa muốn rút tay về, vì sợ phật ý nàng. Nhưng nửa vẫn muốn để nguyên bàn tay đấy, để nghe đê mê rần rần trong huyết quản. Chàng nói câu gì đó, nghe như là:
“Em có vùng ngực đẹp quá! Đẹp như...”
Hình như nàng đã huyên thuyên trong một cơn mê sảng của tâm trí không làm chủ được cơ thể:
“... ngực em đẹp như một... phi trường quốc tế. Và anh muốn là một phản lực cơ duy nhất đáp xuống, rồi không cất cánh lên được nữa.”
“Rồi! Anh sẽ giã từ nghề bay và bắt chước Trương-Vô-Kỵ để thực hiện lời hứa thứ ba: chỉ sống để kẻ chân mày cho người yêu thôi.”
“Anh đành bỏ vùng trời cao hay sao? Bỏ những Xuân, những Hạ, những Thu, những Đông, những Mai, những Lan, những Cúc, những Trúc hay sao?”
“Bỏ hết. Bỏ sạch. Quên ngay. Không vương vấn ai nữa. Không có ai tuyệt diệu bằng em.”
Nàng vẫn chú ý đến bàn tay chàng. Vẫn để yên đấy, nhưng những đầu ngón tay thì như day qua day lại, ấn từ nhẹ đến mạnh, như khe khẽ cử động trên bờ vai mềm của nàng. Cơ thể nàng nổi gai ốc. Một sự rung động chưa từng có. Vì nàng chờ bàn tay chàng đặt trên bờ vai nàng lâu lắm rồi. Dù trong giấc mơ, nhưng nàng vẫn nghe giọng nàng khuyến khích:
“Nữa đi anh! Em muốn...”
Muốn gì? Nàng không dám nói tiếp, nhưng rõ ràng là nàng muốn chàng... hạ cánh và bật hết những nút lên, cho động cơ khởi động ầm ầm trong không khí. Hạ cánh... nhưng đôi cánh lại cất lên cao, cho cát bụi bay mù trời, cho không gian vần vũ phong ba. Nàng rướn mình, bay bổng lên, trong đôi tay chàng và phi đạo chìm khuất dưới chân.
Nàng khẽ co vai rún cổ, để cho bàn tay chàng có cơ hội rơi xuống thấp một vài phân. Chàng đưa tay lần xuống phía dưới. Bỗng bụng nàng thót laiï, như khi nàng muốn trèo lên cao. Vạt áo như rộng ra. Lưng nàng như dựa vào tường, vòng eo như được nới lỏng. Chiếc bay làm vườn trong tay nàng rơi xuống sàn. “Cạch!” Âm thanh khô và sắc. Đến đây thì nàng chợt thức giấc. Kỳ lạ! Ngay lúc đó, nàng lại choàng tỉnh. Tại sao thời gian không hãy khoan, hãy gượm, hãy chậm lại vài giây. Vì giấc mơ – nếu thực sự là một giấc mơ – thì chỉ xẩy ra trong vài giây, vài tích tắc đồng hồ. Đâu có lâu lắc gì cho cam, mà không chờ được? Lại như có người đi tới. Nàng tỉnh ngủ rồi. Đôi mắt mở to và đôi môi mở lớn, kinh ngạc lẫn tiếc nuối, để cho độc nhất một tiếng kêu thoát ra:
“Anh!”
Anh gì? Quỳnh-Như chưa kịp biết tên chàng. Trong giấc mơ, nàng chưa kịp hỏi, cũng như chưa kịp giã từ, cũng như chưa kịp hẹn mai gặp lại, thì chàng đã đi đâu mất. Nàng úp chiếc gối xuống, gấp hai lại, để tìm giấc ngủ, hy vọng giấc mơ sẽ trở về, no nê và đầy ứ hạnh phúc chăng? Nếu nàng tiếp tục giấc ngủ, có thể giấc mơ sẽ tiếp nối không chừng. Bàn tay chàng đã ở đó rồi. Bàn tay chàng đã đến bên bờ biên giới rồi, đã đi đến nơi mà chàng cần đến và tôi muốn chàng phải đến. Ôi, bến mơ và bờ giác đã trở thành hư vô!
Quỳnh-Như lại làm một động tác thừa là trở úp chiếc gối xuống mặt nệm một lần nữa, sau khi kéo chăn lên ngang cổ. Nàng nhắm hờ mắt để chờ giấc mơ đến và tiếp tục thả trí nhớ về chàng.
Chàng đấy. Nàng nhớ và nàng biết chàng mà. Đó là một người đàn ông rất đàn ông. Chàng nói năng, suy nghĩ và cư xử rất đàn ông. Chàng yêu thương, nhung nhớ và chiều chuộng rất đàn ông. Chàng lừa dối, phản bội, phụ tình cũng rất đàn ông. Trong một giấc mơ, Quỳnh-Như thấy nàng đi xa chưa về. Ngày nàng về, cũng là ngày chàng rời xa nàng để đi hẹn hò với ai đó. Giác quan thứ sáu, linh cảm đặc biệt báo cho nàng biết là chàng đang dối gian. Trong mơ, nàng thấy nàng khóc sưng cả mắt, van xin khản cả cổ để cản chàng:
”Anh đừng đi xa. Anh khoan đi xa. Chờ em về rồi cùng đi. Cũng kịp, vì ông Viên chưa đến nỗi nào mà.”
“Bậy nào. Anh phải đi thăm, kẻo không kịp. Anh đi với Toàn và Phú mà.”
Nàng nghi, nàng ngờ và nàng tìm gặp cả Toàn lẫn Phú. Cả hai người đều không đi đâu với chàng cả. Thế nghĩa là thế nào? Trong mơ, nàng như thấy cơn phẫn nộ trong nàng bùng lên dữ dội và điên cuồng. Trong mơ, mười lăm ngày với nhau còn nồng ấm. Kỷ niệm chỉ là những chiều, những tối bên nhau, nhưng da diết quá, làm sao quên được? Thế mà, nàng mới đi vắng hai tuần lễ, bướm đã bay đi hút nhụy ở hoa khác, trăng đã mờ bởi hình bóng ả Hằng Nga. Không! Không thể được. Trong mơ, nàng đập, nàng phá tan tành. Nhưng khi tỉnh giấc, những mảnh vỡ của chuyện đập phá lẽ dĩ nhiên không có, nhưng cuộc tình thì tan nát thật và vỡ làm trăm mảnh, không hàn gắn được. Lòng tin yêu đã mất, tình yêu đã nhạt phai. Mặc dù trong mơ, trước tượng Phật, chàng đã thề là chuyến đi không hề có bóng dáng đàn bà nào, nhưng nàng biết là chàng vô thần và chàng thề láo. Nàng tạm im, nhưng vẫn đau đớn, tang thương ghê lắm.
Vẫn trong mơ, đôi mắt chàng sắc như dao khi lén lút đọc những lá thư, rồi cất giấu vội vã đâu đó. Mắt nàng long lên như mắt phù thủy khi biết sự thật nát lòng. Trong mơ, tình địch của nàng là một phụ nữ loắt choắt, thấp bé và hai con mắt ốc nhồi, như muốn lòi ra khỏi tròng kính to, trên khuôn mặt ranh mãnh, nhọn hoắt.
“Thế mà anh yêu được?”
“Anh có yêu đâu. Bà ta yêu anh thì có. Bà ta từ bên New York sang đấy. Họp đại hội gì đó. Gọi anh, nhắn nhủ là cần gặp. Tha thiết muốn gặp. Thế thôi.”
“Nhưng anh dối em. Anh gạt em rằng có người bạn đau nặng gần chết. Anh phải đi thăm. Anh phải đi gặp người bạn đó, xuyên qua bà ta phải không?”
“Chứ nói thật ra, em giết anh thì sao?”
”Thì ra anh cũng sợ chết à?”
Trong mơ, Quỳnh-Như lại thấy chàng đưa bà ta vào khách sạn. Đang vui, thì cái bay xúc đất ở trong tay nàng lại rơi “cạch” một cái. Sàn khách sạn lót thảm, nhưng nàng lại nghe tiếng “cạch” khô khan vang lên rõ mồn một. Âm thanh này, nàng đã nghe ở đâu một lần rồi. À, thì ra cái lần chàng đang vui với nàng. Bàn tay chàng lần xuống và cái bay tuột khỏi tay nàng, rơi ầm trên nền gạch.
Nhưng tại sao, lần này với người phụ nữ loắt choắt, thấp bé, có hai con mắt ốc nhồi, như muốn lòi ra khỏi tròng kính to, trên khuôn mặt ranh mãnh, thì bỗng nhiên cái bay – dụng cụ làm vườn của nàng – ở đâu lại cũng rơi đúng lúc, đúng dịp như vậy? Nàng thấy bà ta bẽn lẽn sửa lại áo quần, khuôn mặt vốn tái, lại càng tái hơn vì tức giận. Bà ta cáu kỉnh, buột miệng chửi thề:
“Thật là đạo đức giả!”
Rồi cong cớn thu dọn vật dụng, rồi vùng vằng, bà ta giậm mạnh gót giầy, ra khỏi phòng. Nàng thấy chàng cúi xuống sàn nhà, nhặt lên một vật và thu gọn trong lòng bàn tay. Hình như là sợi dây chuyền, với cây thánh giá xinh xinh. Nàng thầm nhủ:
“Thế là chàng đã có tín vật làm bằng. Hết chối nhé! Hết rằng “chẳng có tình ý gì với anh!” Giả dối thật!”
Nàng xông thẳng vào chàng như một hỏa tiễn vừa được bắn ra khỏi dàn phóng. Nhưng kìa, chiếc bay lại vụt rơi xuống chân nàng. Âm thanh “choang” khô khốc, lạnh lẽo và vô cảm. Nàng vội cúi xuống, nhặt lên và dừng bước trước mặt chàng. Giấc ngủ đã tan và nàng chợt thức giấc. Kỳ lạ thật! Cứ mỗi khi nàng mơ gặp được chàng – dù gặp để yêu thương nhau, hoặc gặp để cãi vã, giận hờn nhau – là y như rằng có tiếng động của cái bay rơi. Vật dụng làm vườn này như có ma, như có linh hồn, như ngăn cản không cho nàng và chàng lại lại gần với nhau. Bao nhiêu lần chàng và nàng muốn cho nhau, muốn hòa đồng với nhau, là y như rằng cái bay rơi trên nền nhà. Kể cả khi chàng chuyển ý thèm muốn sang người khác, cái bay cũng rơi, âm thanh nghe rùng rợn, dù rằng rơi trên mặt thảm. Chàng và nàng yêu nhau đã lâu và thường xuyên hẹn hò để gặp nhau trong những giấc mơ đẹp. Nhưng chỉ có thế. Nếu muốn làm gì hơn, chắc chắn sẽ bị phá đám bởi một vật dụng tầm thường: cái bay làm vườn.
Để gặp được chàng, đêm đêm trước khi đi ngủ, nàng phải cất tất cả những dụng cụ làm vườn như cái bay, cây chĩa ba để xới đất, cái kéo cắt cây, vào một thùng nhựa, và đậy nắp kín lại. Nhưng trong giấc mơ, cứ đến khi nàng và chàng sắp sửa xấn lại với nhau, sắp sửa hôn nhau, sắp sửa tan biến vào nhau, sắp sửa tràn ứ trong nhau, thì cái bay ở đâu lại nằm đúng vào tay nàng và vuột khỏi sức giữ của năm ngón tay có móng nhọn ửng mầu hồng của nàng, để rơi xuống đất.
Người ta thấy nụ cười buồn, bất lực và yên phận nở trên đôi môi khinh bạc của nàng. Quen nhau và sống với nhau trong giấc mơ đã bốn năm qua, chưa bao giờ nàng được thoải mái vui thú bên chàng. Quấn quýt nhau trong mơ, vùi đầu trên gối để thấy được nhau, rồi xa rời nhau trong tiếc nuối và hẹn hò nhau trong những giấc ngủ khác. Chàng và nàng quả đã là hai kẻ yêu nhau, sống với nhau, hẹn nhau trong những giấc mơ đẹp, nhưng chưa bao giờ có nhau trong cuộc đời. Nàng ngậm ngùi nói cùng chàng:
“Em yêu anh. Anh yêu em. Nhưng cuộc đời thực đã mãi mãi chia cắt chúng mình. Đêm đêm bên gối mộng, em có anh trọn vẹn cho em và của em. Nhưng khi tỉnh dậy, anh đã vội rời xa em. Em đã không có anh và anh đã không có em trong cuộc sống. Bao nhiêu lần rồi, em gấp đôi chiếc gối lại để dỗ giấc ngủ, để còn được mơ thấy anh. Nhưng hoài công. Giấc ngủ có thể trở lại, nhưng giấc mơ thì đã bay vào hư vô.”
Có tiếng trở mình khi nàng chợt thức giấc giữa đêm khuya, bị cướp mất giấc mơ tuyệt đẹp khi sắp sửa cùng chàng say cơn ân ái. Vẫn khép chặt đôi mi, nàng cương quyết không thức dậy, để chờ giấc mơ đến. Nàng nằm nghiêng, tay ôm chặt chiếc gối mềm nhồi lông ngỗng. Đầu không gối, mớ tóc trải dài trên mặt nệm, tiếng nàng như mê sảng trong đêm:
“Em chưa yêu ai, vì chưa có ai yêu em, hợp với em bằng anh. Anh cũng chưa yêu ai, lẽ dĩ nhiên vì chưa có ai yêu anh, hợp với anh bằng em. Em là âm bản của anh. Anh là mối tình đầu tiên và có thể cũng là mối tình cuối cùng của em. Thế nhưng...”
Tiếng hát của Lê-Uyên cất cao, tha thiết, như xoáy vào hồn nàng những âm thanh nức nở, đòi đoạn:
“Anh ơi, anh đâu rồi?
Làm sao ta có đôi?
Anh ơi, anh đâu rồi?
Tình đầu, tình cuối, đau lòng nhau.”
Hoa-Hoàng-Lan