Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Phóng-Sự
3/29/2010 5:02:36 PM  

Bàn Chuyện Thời Sự

Buổi hội luận trên đài phát thanh giữa BS Trần Xuân Ninh (TXN), Đan Tâm (ĐT) và Tuệ Vân (TV)  về nhiều vấn đề thời sự được trích lại như một bài phóng sự dưới đây:

 

TXN. Kính chào quý vị thính giả. Chào chị ĐT. Chào TV. Tuần trước có nhiều chuyện hấp dẫn. Tuần này tôi thấy cũng có nhiều chuyện hấp dẫn. ĐT và TV có thấy thế không? Và các bạn thấy đó là những vấn đề gì?

ĐT. ĐT xin kính chào tái ngộ qúy vị thính giả. Xin kính chào B/S Ninh. Thân ái chào TV. Xin lỗi qúy vị, nếu bữa nay, các vị nghe giọng nói của ĐT khao khao giống… vịt đực thì xin đừng ngạc nhiên, tại vì ĐT bị allergy mấy hôm nay. Về tin trong nước, sốt dẻo nhất hiện nay, là VC đã trả tự do cho 2 nhà Dân Chủ: Linh Mục Nguyễn Văn Lý và cô Lê thị Công Nhân. Trong cuộc phỏng vấn với cô Lê Thị Công Nhân của ký gỉa Dương Phục và ông Nguyễn Đình Thắng, thì có nhiều ý kiến phát biểu của cô đã bị mọi người góp ý. Ngoài ra còn có 1 tin từ đài BBC nói rằng Đức Giáo Hoàng có thể là dính líu trong vụ bao che cho chuyện lạm dụng tình dục trong Giáo Hội. Đây là một tin làm chấn động các tín đồ Công Giáo.

TV. TV kính chào BS N, chị ĐT và kính chào quý vị thính giả cùng các bạn toàn cầu. Chuyện ông Nguyễn Thế Phong chủ tịch cộng đồng VN liên bang Úc Châu thắng kiện là chuyện đáng chú ý. Chuyện hai bác sĩ Vũ Linh Huy và Nguyễn Tiến Cảnh bất đồng với ý kiến của linh mục Lý phát biểu trong cuộc phỏng vấn với đài BBC cũng đáng quan tâm.

TXN. Chuyện luật cải tổ hệ thống chăm sóc sức khỏe Mỹ đã được tổng thống Obama ký ban hành ngay sau khi hạ viện thông qua là điều mà chúng ta đáng xem xét, bởi vì những chống đối vẫn tiếp tục từ phía đảng Cộng hoà, kể cả những chống đối gay gắt và doạ dẫm đối với một số các dân cử đảng Dân chủ khiến những người này phải báo Cảnh sát. Nói vậy, nhưng không hiểu chúng ta có thì giờ bàn hết tất cả mọi chuyện nêu ra hay không. Tuy nhiên nếu có vấn đề gì không có thì giờ đề cập đến hôm nay thì chúng ta vẫn còn có thể trở lại vào một kỳ tới, đặc biệt là vấn để cải tổ chăm sóc sức khoẻ Hoa Kỳ. Bây giờ xin mời ĐT bắt đầu với chuyện thả linh mục Lý mà ĐT coi là hấp dẫn đi.

ĐT. Theo ĐT thì việc tạm trả tự do cho Linh Mục Lý để điều trị bệnh tật thì không có gì đáng ngạc nhiên, vì VC bắt người hay thả người đều có lý do chính trị của họ. Điều đáng chú ý là những sự kiện quanh vụ này. Nhìn cha Lý làm ĐT nhớ lại những tin tức hồi gần đây, nói cha Lý bị lao nặng và bị thổ huyết gần chết mà không được chạy chữa. Không biết những tin này có chính xác không, vì lao phổi bị thổ huyết là nặng lắm? Ngoài ra, những lời phát biểu của Linh Mục Lý và phản ứng của 2 vị B/S theo đạo Công Giáo B/S Vũ Linh Huy và B/S Nguyễn Tiến Cảnh đối với những ý kiến của cha Lý đều đáng được chú ý. Xin TV cho ĐT và qúy vị thính gỉa cùng nghe những ý kiến phát biểu của 2 vị B/S này đi.

TV. Dạ thì hai bác sĩ này chỉ nêu rõ lập trường dứt khoát chống Cộng của họ mà thôi. Tự thân thì điều này không phải là điều đáng chú ý vì nhiều người cũng như thế, và cũng có một số người không dứt khoát như thế, vì họ làm chính trị thời cơ, hay là vì họ thân cộng, hay là vì họ không theo rõi tình hình cho nên những thay đổi bề ngoài ở Việt nam cộng với những tán tụng trên báo chí ngoại quốc làm cho họ cho rằng tình hình đổi thay nhiều lắm, và đúng hướng, và chỉ cần thời gian cho chế độ Hà nội tiếp tục thay đổi. Theo Tuệ Vân, thái độ của hai vị bác sĩ đáng chú ý vì hai ông là nguời công giáo mà theo như các bài viết của hai ông mà TV được đọc thì họ là những người Công gíáo thuần thành. Là con chiên thuần thành mà lại công khai bất đồng ý kiến với người chăn chiên thay vì im lặng, bao che, hay chủ trương đóng cửa bảo nhau thì đó là điểm đáng chú ý đối với TV. Nhất là khi TV đối chiếu với những tin tức về sự bao che những lạm dụng tình dục trong đạo Công giáo Ái nhĩ Lan, Đức, Hòa Lan mà đài BBC loan đi trong thời gian gần đây thì rõ ràng là hai vị bác sĩ này có cái nhìn đặc biệt lắm về những ngưòi chăn chiên.

TXN. Tức là TV muốn nói đến cái quan niệm về sự vâng lời tuyệt đối đã thay đổi, ở các vị bác sĩ Công giáo này phải không? Tôi nghĩ rằng là trong giới tín đồ Công giáo ở các nước văn minh và các xã hội ổn định, đã có sự phân biệt giữa chúa tức là đấng thiêng liêng và những người chăn chiên mà dù cao cấp đến mấy thì có lẽ cũng chỉ đuợc nhìn như là những con người. Với cái ý thức này thì những phát biểu của các tu sĩ không còn được kể như là thiêng liêng nữa, và sự bất đồng ý kiến với họ không còn bị kể là bất tôn kính đối với thiên chúa nữa. Theo tôi nghĩ thì đây là một điều rất tốt, không còn sự lẫn lộn giữa đấng Thiên chúa toàn năng với những người đi rao giảng niềm tin nơi đấng toàn năng đó nữa. Và như thế thì tránh được những bao che, khoả lấp, những tai tiếng ở những giáo hội mà khi bị lộ ra thì tạo nên những ảnh hưởng tiêu cực lên giáo hội. Đó là trường hợp mà giáo hội Vatican đang phải đối đầu trực diện, khi tin về sự bao che kéo dài các lạm dụng tình dục quá khứ của các tu sĩ bị lôi ra trước ánh sáng. Những bao che này, theo tôi chỉ là để giữ gìn uy tín của giới tu sĩ, là một thành phần của giáo quyền, vì đã cho những tu sĩ một vai trò quá cao, không thể sai lầm, trên mọi phán xét của con người, và không thể thách đố.

ĐT. B/S Ninh nói như thế thì ĐT thấy rằng trường hợp đài BBC nói rằng Đức Giáo Hoàng dính líu vào vụ bao che cho Linh Mục Lawrence Murphy ở Wisconsin là có thể xảy ra. Linh mục này phụ trách một trường dạy cho trẻ em bị điếc, đã lạm dụng tình dục của 200 học sinh. Bưng bít là điều có thể xảy ra lắm, vì nó đã là trong khuôn khổ văn hóa của Giáo Hội một thời, với mục đích để giữ uy tín cho Giáo Hội. Đài BBC thuật lại một bài báo của New York Times kể chuyện những nạn nhân khai chi tiết về những hành động lạm dụng tình dục của Linh Mục Murphy. Và Giáo Hoàng Benedict XVI, lúc đó làm Giám Mục Ratziger Trách Nhiệm Ủy Ban Chủ Nghĩa Đức Tin (Doctrine of Faith) của Tòa Thánh đã không có quyết định gì về vụ này, và cũng không mở cuộc điều tra, mặc dầu đã nhận được 2 thư báo cáo. Linh Mục Murphy tiếp tục làm Linh Mục trong 2 thập niên nữa trong các xứ Đạo hay trường Đạo, và vẫn thường xuyên tiếp xúc với các thiếu niên. ĐT nghĩ rằng Giáo Hội Công Giáo đang đi vào giai đọan cực kỳ quan trọng, và đòi hỏi phải có những thay đổi thích hợp để thích nghi và tiến lên.

TV. Trở lại với trường hợp linh mục Lý, TV thấy điều đáng chú ý thứ hai, và quan trọng, là cha Lý đã thay đổi hoàn toàn qua lời tuyên bố với BBC. Không hiểu bác sĩ và chị ĐT nghĩ sao? Nguyên văn phát biểu như sau: “Tôi mới ở trong hang mới ra thì cũng chưa biết được thực tế của cuộc sống xã hội như thế nào, cần phải có thời gian để tiếp cận, còn lý tưởng của tôi thì tôi vẫn đeo duổi, nhưng mà phải quan trọng, công việc này cần phải được nghiêm túc suy nghĩ và phải được hướng dẫn bởi một lãnh tụ tài đức vẹn toàn, phải có một học thuyết đủ sức thay thế chủ nghĩa Marx- Lenin, và phải có những đường hướng khác với thực tế để người ta nhìn vào hy vọng rằng con đường ấy tổ chức ấy sẽ làm cho Việt Nam phải ổn định hơn Indonesia, Philippines, Thái Lan hiện nay, còn nếu như chúng ta ảo tưởng thì chúng ta sẽ thất bại. Bao nhiêu người có tâm huyết nó rất mong muốn được thay đổi. Nhưng thay đổi như thế nào? Nếu như thay đổi mà làm cho tình hình còn xấu hơn cả Thái Lan, cả Indonesia, Philippines, thì thôi thà rằng để cho đảng Cộng sản người ta đang còn giúp cho dân Việt Nam cũng có một vị trí trong cộng đồng Asian. Bây giờ muốn cho Việt Nam huy hoàng hơn, thăng tiến hơn, đạo đức hơn, và nhất là có nền tảng vững chắc hơn thì tổ chức ấy hội đủ nhiều điều kiện lắm mà làm cho những người tâm huyết của VN nhìn vào thì sẽ tin tưởng rằng tổ chức ấy sẽ đưa VN đến một chỗ phải ổn định hơn Thái Lan, ổn định hơn Philippines, và Indonesia, còn nếu như không thì cũng chỉ mơ tưởng với nhau vậy thôi chứ trong thực tế không thể thành công được.”

TXN. Tôi không đồng ý với nhiều điều cha Lý nói. Ông nói cần có một lãnh tụ tài đức vẹn toàn và một học thuyết đủ sức thay đổi chủ nghĩa Marx Lenin. Ông nói nếu mà thay đổi còn tệ hại Thái Lan, Indonesia, Phllipines thì chẳng thà để cho đảng Cộng sản người ta đang còn giúp cho dân VN có một vị trí trong cộng đồng Asian. Khi đòi một lãnh tụ tài đức vẹn toàn thì rõ ràng ông là người mơ ngủ. Thời nay nhìn khắp thế giới, ai là người tài đức vẹn toàn, kể cả giáo hoàng Benededict XVI là vị chí tôn của một giáo hội lớn và quyền thế trên thế giới. Thành ra đây là điều ông nói để mà nói và để dẫn đến cái kết luận lệch lạc của ông là để nguyên cho đảng CS tại vị. Thứ hai, ông nói cần một học thuyết đủ sức thay thế chủ nghĩa Marx Lenin. Đây cũng là một tình trạng mơ ngủ. Chủ nghĩa Marx Lenin đã bị vất vào thùng rác lịch sử từ khi Đặng tiểu Bình đổi mới, mở cửa ra ngoài, thi hành kinh tế thị truờng, và với câu nói bất hủ “mèo trắng mèo đen cũng được, miễn là bắt được chuột”. Sự đào thải của nó lại được khẳng định một lần nữa với sự sụp đổ của Liên sô và khối Đông Âu, chuyển sang kinh tế thị trường. Nó bị vất ngay tại VN với sự biến thái của các cán bộ đỏ đã trở thành tài phiệt, cấu kết với tư bản thế giới và bóc lột người dân Việt nam. Thứ ba, Thái lan, Phillipines và Indonesia là những nước không khá bao nhiêu, vẫn tiếp tục là những nước nhược tiểu, chậm tiến mà người ta vì tế nhị nên gọi là “đang phát triển”. Tại sao mà các nước này cứ trong tình trạng “đang phát triển” hoài thì có nhiều lý do khác nhau, mà tôi không nói đến ở đây, vì là chuyện riêng mỗi nước. Nhưng khi nghe ông cha Lý sống ở VN dưới chế độ CS mấy chục năm để mà bây giờ sau mấy năm trong tù được thả ra e ngại rằng VN không có CS không khéo sẽ tệ hơn các nước này thì tôi có ý nghĩ rằng là nếu ông không mơ ngủ thì ông cũng không thể còn có khả năng suy nghĩ bình thuờng để được coi là người đấu tranh cho dân tộc VN có tương lai nữa.

ĐT. ĐT cũng đồng ý với B/S Ninh vì ĐT rất thất vọng về lời phát biểu của cha Lý. Cha Lý đại để nói rằng: “Nếu không có một tổ chức nào có thể làm cho VN ổn định hơn Thái Lan, Philippines, và Indonesia, thì thà để cho Đảng CSVN, một chế độ đã giúp cho dân VN có một vị trí trong cộng đồng Asian tiếp tục lãnh đạo.” Có lẽ cha Lý ở trong tù lâu, không quán triệt được tình hình bên ngoài, hoặc là cha Lý bị chích thuốc rối loạn tâm thần như dư luận đồn đãi ? Cha Lý nên biết rằng các nước Thái Lan, Philippines, Indonesia có tiềm năng cao hơn VN rất nhiều, về nhiều phương diện, và nhất là họ không Cộng Sản. Không có đất nước nào trên thế giới là toàn hảo. Lịch sử đã chứng minh, các cuộc cách mạng là để thay thế một chế độ thối nát bằng một chế độ khá hơn, rồi sau đó sẽ chấn chỉnh, sẽ canh tân từ từ. Nếu ngồi mà trông chờ một tổ chức hoàn hảo đưa VN lên vị trí vững chắc hơn, ổn định hơn 3 nước Thái Lan, Philippines, Indonesia, thì phải chờ tới muôn đời.

TV. TV không có ý kiến gì về chuyện bệnh tật của cha Lý, và TV chỉ đơn giản rằng bất kể vì lý do nào bệnh tật hay là bị tẩy não, hay là vì tin tưởng vào những nhận định chủ quan của mình thì trong trường hợp cha Lý TV thấy rằng ông không còn như xưa ở Nguyệt Biều. Ông đã khác, cho nên tốt hơn hết và thực tế hơn hết là để cho ông được nghĩ ngơi, an dưỡng.

TXN. Ý kiến của TV theo tôi nghĩ là đơn giản thực tế nhất. Nhưng mà theo tôi thì cũng không hẳn là mọi người đều đồng ý đâu. Sẽ có người tiếp tục nâng cha Lý lên vì những cảm tình đã có với cha từ trước và vì đã bỏ vốn khá nhiều vào cha Lý. Cũng có người nâng cha Lý lên vì những lý do chính trị thời cơ mà họ cho rằng là lợi ích cho nhóm của họ. Giống như trường hợp LTCN. Cô luật sư trẻ này đã được thổi phồng đánh bóng rất kỹ. Chị ĐT là một người hâm mộ LTCN vậy thì có thể cho biết tại sao chị thán phục cô ta không?


ĐT. Dạ, thưa B/S Ninh, từ trước tới nay thì ĐT rất có cảm tình với cô LTCN. Cô là một LS trẻ, mạnh dạn dấn thân vào con đường đấu tranh cho đất nước, cô cương quyết hứa hẹn tiếp tục đấu tranh cho tới khi thành công. Cô từ chối đi ra hải ngoại, mà tình nguyện ở lại trong nước để đấu tranh. Theo ĐT thấy thì đấu tranh ở trong nước khó hơn là đấu tranh ở hải ngoại rất nhiều vì phải đối phó với các áp lực của cường quyền. Một thiếu nữ trẻ, không màng danh vọng, tiền tài, quên tuổi thanh xuân, miệt mài dấn thân đấu tranh cho đất nước thì không ái mộ làm sao được ?
Tuy nhiên đó là chuyện ngày hôm qua. Hôm nay đây, ĐT cũng như mọi người ái mộ cô đều hồi hộp, chờ đợi để nhìn con đường đi tới của cô, xem cách đấu tranh của cô có đáp ứng được đúng nguyện vọng của quốc gia và dân tộc hay không ?

TV. Nói như chị ĐT thì đúng và hiểu được, vì đó cũng là tâm trạng của TV. Tuy nhiên, trong đấu tranh thì lập trường và quan điểm là điều cũng cần phải để ý. Bởi vì nói là đấu tranh, nói là vì nước mà làm điều hại dân hại nước thì không thể nào ủng hộ được. Trong cuộc phỏng vấn sau khi ra nhà tù với nhà làm truyền thanh Dương Phục thì cô LTCN đã nói một số điều mà TV không đồng ý, khi được hỏi rằng cô nghĩ rằng vai trò của quốc hội Mỹ ra sao trong cuộc cuộc đấu tranh, dân chủ hoá VN. Cô LTCN đã nói dài, nhưng có một câu đại ý tóm tắt là: Quốc-hội Mỹ và Quốc Hội VN cần phải giao lưu và làm việc với nhau. Mong Quốc Hội Mỹ hãy khoan hòa, bao dung, và giúp đỡ Quốc-hội VN, đừng đẩy họ vào con đường cùng. Cho dù 1 lấn, 2 lần, 5 lần hay 100 lần hoặc hơn nữa, Quốc Hội Mỹ cũng vẫn tiếp tục giúp đỡ Quốc-hội VN, như thế thì mới mong thay đổi được.

Cái lập trường kêu gọi quốc hội Hoa kỳ khoan dung giúp đỡ quốc hội VN này TV thấy có vẻ như nó không phải của một con người quyết liệt đấu tranh chống chế độ, mà là kêu gọi giúp chế độ cải tổ thay đổi. Cái chủ trương này nó không khác bao nhiêu câu trả lời của cô LTCN khi làm phát ngôn viên đảng Thăng Tiến, rằng đảng TT sẵn sàng tham dự quốc hội nếu được mời gọi. Lập trường này đã bị chống đối và cô đã phải giải thích và xin lỗi.

TXN. Khi mà nhìn thẳng vào ý kiến của cô LTCN như thế thì không hiểu ĐT có còn ủng hộ cô nữa hay không. Có người đã căn cứ vào lời phát biểu này của cô mà bảo rằng cô là con của cuội. Tôi thì thấy không cần kết luận như thế. Tôi chỉ không đồng ý với lập trường của cô, vì nó chỉ dẫn đến vị tri của một chậu kiểng chính trị giúp cho đảng CS biến thái có một hình thức chính trị dân chủ biểu kiến. Dĩ nhiên là cô sẽ hy vọng ở sự ủng hộ của những đảng hay tổ chức thời cơ chủ trương tiếp cận để thay đổi. Nói về cái chủ trương tiếp cận để thay đổi (engagement) này thì tôi nghĩ phải phân biệt cho rõ. Là nếu mà Mỹ mà chủ trương tiếp cận để thay đổi với chính phủ nào thì không sao vì Mỹ có sức mạnh, có đầy đủ phương tiện, để mà mua, mà áp lực đối tuợng tiếp cận để có thể thắng. Hay nếu không thắng thì cũng lũng đoạn được để mà đạt một số mục tiêu. Những đảng phái phe nhóm chính trị mà tôi biết có mạnh chăng nữa thì phương tiện cũng chẳng là bao để mà thi hành cái chính sách này. Hay là có thi hành thì chính những nhân sự của các tổ chức này cũng sẽ bị VC mua, bị áp lực chứ không có bao nhiêu sức lực để mà thu hút VC. Ngoài ra, nếu sức không có bao nhiêu mà nghĩ rằng dựa vào Mỹ hay là bất cứ một nước ngoại quốc nào để mà có áp lực lên VC thì tôi chỉ nghĩ rằng đó là lối nghĩ của những kẻ thời cơ, có đầu óc tay sai. Thực tế Việt nam và thế giới đầy các thí dụ như thế.

ĐT. Lời phát biểu của cô LTCN trong cuộc phỏng vấn của ký gỉa Dương Phục làm ĐT sửng sốt, tuy nhiên còn quá sớm để kết luận. Chúng ta hãy chờ đợi những thái độ kế tiếp của cô. Nói như B/S Ninh thì có vẻ như người quốc gia không có bao nhiêu sức lực để hy vọng thắng CS. Và như vậy thì muốn thắng CS thì phải làm cách nào?

TV. So sánh tương quan lực lượng thì phía gọi là quốc gia ở hải ngoại so với sức mạnh VC đang cầm quyền với phương tiện là tài nguyên nhân lực của cả nước thì đúng là những người đấu tranh không có mấy. Chinh vì thế cho nên không thể nào gọi là đấu tranh công khai được, mà phải đấu tranh tùy cơ ứng biến, hành xử đúng lúc, đúng chỗ, đúng cách, thích hợp với khả năng và phương tiện của mình. Đánh vào chỗ nhược của địch, với phương tiện ít tốn kém nhất và thực tế nhất. Để thi hành nguyên tắc này thì một yếu tố quan trọng là phải giữ vũng được tinh thần chính trị chống cộng ở hải ngoại. Hải ngoại mà bị lũng đoạn, bị lôi theo cảm tính và những nguỵ luận của VC và các chính trị gia thời cơ, để mà gọi là đối thoại, hay là sửa soạn cơ chế để đối thoại, nghĩa là để yên cho những phái đoàn VC đi ra ngoài hải ngoại tuyên truyền, trong khi những quan điểm đấu tranh thì bị cấm đoán trong nước là thua. Theo TV nghĩ mặt trận hải ngoại không thể nào coi nhẹ như một số nhà chính trị và báo chí thường nói được.

TXN. Về căn bản tôi đồng ý với quan điểm của TV. Tuy nhiên cũng nên cẩn thận khi nói đến sự cấm đoán các quan điểm đấu tranh trong nước. Chuyện bịt miệng cha Lý trước toà là một hành động thô lỗ phản tác dụng và sẽ không xẩy ra nữa. Nhưng mà chúng ta phải cẩn thận về chuyện lượng giá những ý kiến gọi là đấu tranh. Cụ thể là nói ra những cái xấu, cái sai sót của chế độ, nhưng mà chủ trương giúp chế độ cải thiện sửa đổi thì chỉ là nói cho người hải ngoại nghe sướng tai, chứ không phải là đấu tranh. Nhất là khi những cái xấu cái tồi đó những lãnh đạo VC đều nói và kết tội, nhưng mà thủ phạm thì bỏ sang bên, bởi vì thủ phạm chính là giới quyền chức lãnh đạo, tức là chính họ. Cho nên tôi đồng ý với ý kiến TV là để yên cho linh mục Lý an dưỡng. Còn lời kêu gọi quốc hội Hoa kỳ kiên nhẫn “giao lưu” với quốc hội CSVN của LTCN nghe giống như kêu gọi của một cán bộ CS, và có hiệu quả hơn lời kêu gọi của một giới chức VC vì cô LTCN là một anh thư, được tôn lên là một anh thư, là người anh hùng, là một người tranh đấu có nhãn hiệu mà nói là hãy giúp cho cải thiện chế độ qua quốc hội VC thì còn gì tiện hơn và hấp dẫn hơn. Nếu trong tương lại cô có vào quốc hội VC mà giữ chức chủ tịch ủy ban đối ngoại chẳng hạn thì tốt cho cả hai bên, bên VC và bên đối lập công khai hợp pháp. Đến đây thì tôi thấy là chúng ta nên đi sang chuyện ông Nguyễn Thế Phong, chủ tịch cộng đồng liên bang Úc đă thắng trong vụ kiện ông vu cáo một người là VC. Thảo luận về chuyện này có thể giúp chúng ta rút ra một số kết luận hữu ích về vấn đề đấu tranh tại hải ngoại. TV tóm tắt dùm được không?

TV. Ông Nguyễn Thế Phong là một người trẻ, năng nổ ở Melbourne, mà TV đã có dịp gặp. Ông từng là chủ tịch cộng đồng Victoria. Ông là người có lập trường chống Cộng, ít nhất là qua những phát biểu của ông mà TV biết. Ông cũng là người rất tích cực để xây một đền thờ quốc tổ ở Melbourne. TV đã có dịp đến đây. Sau khi làm chủ tịch cộng đồng thì ông được bầu làm chủ tịch cộng đồng liên bang Úc châu. Ông đã bị một người từng cộng tác với ông ở Melbourne kiện ra toà về tội tham nhũng công quỹ cộng đồng. Nhân dịp này thì đã có những bài viết trên mạng điện tử khẳng định xưng xưng những số tiền lớn mà ông tham nhũng. Tuy nhiên vụ này khi đưa ra toà thì chánh án đã bãi bỏ vì không có đáng để xét xử. Ngoài ra thì ông cũng bị kiện là đã vu cáo một người là VC. Vụ kiện này đã mới xử xong, sau 9 ngày thảo luận thì toà xác nhận không đủ yếu tố kết tội ông Phong. Trong suốt vụ này thì đã có những bài viết hay góp ý khác nhau, nhưng tựu chung là đều có một điểm quan tâm chung, là sự quan trọng của vai trò cộng đồng trong toàn cảnh đấu tranh ở hải ngoại. Các chủ tịch các cộng đồng sau những thảo luận đã ra quyết định ủng hộ ông Nguyễn Thế Phong. Không hiểu bác sĩ Ninh và chị ĐT nghĩ sao chứ TV thì thấy có cái tính toán đâu đó để tấn công vào cộng đồng cơ chế bên Úc mà do hoàn cảnh chính trị xã hội đặc biệt của Úc, các cộng đồng này có ít nhiều vai trò trong cuộc đấu tranh chung.

ĐT. ĐT không có cơ hội được theo dõi tình hình bên Úc như TV. Nhưng ĐT cũng nghe nói ở bên Úc, đồng bào mình có tinh thần chống Cộng rất cao, và rất vững chắc. Cho nên khi nghe tin ông Chủ Tịch Cộng Đồng Nguyễn Thế Phong, một người năng nổ, chống Cộng rất nhiệt tình, bị kiện, thì ĐT không khỏi nghĩ rằng có những toan tính lũng đoạn, quấy phá Cộng đồng. ĐT rất vui mừng khi được tin ông Nguyễn Thế Phong thắng kiện. Và ĐT tin chắc rằng khi mình có chính nghĩa, và được sự hậu thuẫn của Cộng đồng thì bọn CS sẽ đi từ thất bại này, tới thất bại khác.

TXN. Mình ở xa không rõ tình hình chính xác, nhưng ít nhất theo tôi trong vụ kiện ông NTP, những phát biểu để lộ ra sự quan tâm bảo vệ cái cơ chế cộng đồng, ít ra là đối với người mà quần chúng có ấn tượng là có lập truờng chống Cộng và năng nổ là ông NTP. Cũng qua những bài viết và tin tức mà tôi nhận được thì ngoài chuyện ông NTP còn có những len lấn lũng đoạn khác nữa trong các mặt khác nhau, và luôn luôn khoác chiêu bài chống Cộng hay là đấu tranh. Nhưng mà cho tới nay thì tình hình vẫn ổn định. Hiện tượng này không chỉ có ở bên Úc mà ngay tại Mỹ nữa. Cho nên tôi đồng ý với quan điểm của TV là phải giữ vững hải ngoại. Để hải ngoại bị lũng đoạn là thua.

Đến đây chương trình bcts phải ngưng. Rất tiếc là chúng ta không có thì giờ cho vấn đề luật cải tổ sức khỏe tổng thống Obama vừa ký. Nó là một vấn đề mà nếu phân tích chúng ta sẽ học hỏi nhiều lắm từ nền dân chủ Hoa kỳ. Chuơng trình BCTS sẽ trở lại với vấn đề này trong một kỳ tới. Xin kính chào tạm biệt quý vị thính giả. Chào ĐT. Chào TV. Xin cám ơn hai bạn.

ĐT. ĐT xin kính chào tạm biệt qúy vị thính gỉa. Xin kính chào B/S Ninh. Thân ái chào TV.

TV. TV kính chào BS N, chị ĐT, và kính chào tạm biệt quý vị thính giả cùng các bạn toàn cầu đang theo dõi chương trình hội luận.


 

 

 

 

 

 

  Ý KIẾN CỦA BẠN
  •  

     

    Cựu đại tá QĐNDVN, Đào Văn Nghệ cat cao loi kêu gọi: Toàn Dân -Toan Quan hãy đứng lên lật đổ chế độ độc tài Cộng Sản Việt Nam .

    Tổ quốc Việt Nam đang đứng trước hai hiểm họa: giặc ngoại xâm và giặc nội xâm.

    Mọi người Việt Nam yêu nước có trách nhiệm tìm đường đưa dân tộc thoát khỏi hai hiểm họa đó.
    Chúng ta đã từng gọi một cách chính xác “bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh là kẻ thù trực tiếp nguy hiểm”. Những hành động lấn lướt khiêu khích gần đây ở Biển Đông chứng tỏ bản chất của chúng không hề thay đổi. Ngày 2-7-2009 trả lời ký giả Mạc Lâm của Đài Phát thanh RFA, nhà ngoại giao Dương Danh Dy từng làm việc nhiều năm ở Trung Quốc nhận định: Trung Quốc là anh láng giềng to, khỏe, tham, lại xấu tính và “sau thời điểm 2010 trở đi chưa biết họ làm cái gì đâu. Họ kinh khủng lắm…”
    Hai mươi năm qua, Đảng Cộng sản Việt Nam đã hết sức cố gắng xây dựng với Bắc Kinh mối quan hệ “đồng chí” kèm theo “16 chữ vàng” (do Giang Trạch Dân đặt ra, Lê Khả Phiêu tán thành đưa vào Tuyên bố chung tháng 2-1999): “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”. Mấy năm sau lại bổ sung “tinh thần 4 tốt”: “Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”. Để tỏ lòng trung thành với mối quan hệ đó, Nhà nước Việt Nam đã bắt bớ những công dân của mình xuống đường biểu tình với khẩu hiệu “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”. Đó là thủ đoạn ngoại giao khôn khéo hay chỉ là sự đớn hèn? Tình trạng này còn kéo dài bao lâu? Rồi bằng cách nào để có thể thực hiện được di chúc thiêng liêng của Đức Trần Nhân Tôn: “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác!”? Không làm được điều đó, Đảng Cộng sản Việt Nam không thể thoát khỏi trách nhiệm trước lịch sử là đã để đất đai thấm máu cha ông lọt vào tay giặc.
    Giặc nội xâm là cách nói của ông Hồ Chí Minh để chỉ thói tham ô, lãng phí, quan liêu. Từ năm 1948 khi ông viết những điều này trong cuốn Sửa đổi lề lối làm việc, 60 năm đã trôi qua, tham nhũng hồi ấy chỉ như ruồi muỗi, ngày nay đã trở thành hùm beo, mặc dù ở mọi cấp mọi ngành đều có cơ quan chống tham nhũng! Cứ xem chế độ tiền lương, Chủ tịch Nước cũng chưa đạt mức phải đóng thuế thu nhập, thế mà cán bộ nào cũng nhà cao cửa rộng tiêu xài hoang phí thì có thể biết tham nhũng là bệnh của cả hệ thống! Nguyên nhân nào đẻ ra tình trạng đó? Biện pháp nào để ngăn chặn đây?
    Có người có thể nêu thêm hiểm họa về môi trường, nhưng thực tế cho thấy vụ Vedan và nhiều vụ khác đều là con đẻ của quan liêu tham nhũng.
    Chúng ta hãy nhìn lại lịch sử 80 năm của Đảng Cộng sản Việt Nam để đánh giá, , hòng cứu dân tộc thoát khỏi hai hiểm họa nói trên.
    II. Ba điểm yếu của Đảng Cộng sản
    1. Do ”ngu trung” với ý thức hệ, Đảng Cộng sản Việt Nam không rút được bài học nhầm lẫn chọn bạn đồng minh, đã tiếp tục phạm sai lầm lớn hơn ở cuộc gặp Thành Đô năm 1990, cầu hòa với Bắc Kinh trong thế yếu. Từ đó, hai kẻ thù mang mặt nạ “đồng chí”, giả vờ kết giao trên “16 chữ vàng”. (Do quá phẫn nộ trước hành động ngang ngược gần đây của nhà cầm quyền Bắc Kinh, nhân dân đã nhại lại thành 16 chữ đen là “Láng giềng khốn nạn, cướp đất toàn diện, cướp biển lâu dài, thôn tính tương lai”.) Nhầm lẫn trước năm 1954 còn có thể thông cảm, nhưng từ khi Bắc Kinh liên tục gây chiến tranh biên giới với tất cả quốc gia láng giềng Ấn Độ, Liên Xô, Việt Nam mà vẫn còn cho rằng “từng là xã hội chủ nghĩa với nhau vẫn tốt hơn” thì thật là mù quáng. Năm 1974 chúng đã chiếm Hoàng Sa, giết chết trên 160 chiến sị hải quân Việt Nam. Năm 1984 chúng bất ngờ tập kích Lão Sơn giết chết 3700 chiến sĩ Việt Nam, năm 1988 chúng chiếm đảo Gạc Ma thuộc Trường Sa, giết chết 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam. Chúng liên tục lấn tới, lập cơ quan hành chính Tam Sa gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, liên tiếp bắn giết, cướp thuyền, bắt ngư dân chúng ta đánh cá trên vùng biển của mình. Những ai có trái tim yêu nước đều cảm nhận chúng chỉ chực chờ thời cơ để đánh úp chiếm đoạt cả Trường Sa của chúng ta!
    Từ tháng 3 năm 2009 đến nay, cả nước sôi sục một phong trào đòi hủy bỏ dự án Bauxite mở đường cho hùm dữ vào nhà. Các bậc đại công thần của chế độ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên, các Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Lê Văn Cương và hằng ngàn trí thức đã lên tiếng cảnh báo những người có trách nhiệm lãnh đạo đất nước phải thức tỉnh. Kỹ sư Doãn Mạnh Dũng, trong “Bài học bất ngờ từ Trung Quốc” đã viết: “Năm 2008, tập đoàn Tân Tạo đưa Trung Quốc vào quần đảo Nam Du xây dựng cảng than. Cũng năm 2008, Đài Loan thành công với dự án xây dựng khu luyện thép bên vịnh Sơn Dương. Cuối năm 2008, việc xây dựng nhà máy luyện nhôm Tân Rai, Nhân Cơ giúp Trung Quốc gài quả bom bùn độc trên thượng nguồn sông Đồng Nai. Nếu một ngày nào đó thực hiện kịch bản chiến tranh bất ngờ như năm 1979, họ sẽ nổ quả bom bùn đã gài sẵn ở Tân Rai làm các tỉnh miền Đông và thành phố Hồ Chí Minh chết khát. Họ chiếm Sơn Dương-Hà Tĩnh, chặn cả đường biển lẫn đường bộ từ Nam ra Bắc. Họ chiếm quần đảo Nam Du cắt đường biển quốc tế đến Việt Nam. Một tình huống vô cùng nguy khốn đang hiện ra trước mắt ta đó!”
    Báo chí và người phát ngôn Việt Nam Nguyễn Phương Nga không gọi tên tàu Trung Quốc mà gọi là “tàu lạ”. Trong khi đó, báo mạng Hoàn cầu thuộc Tân hoa Xã bình luận rằng: Trung Quốc nên giải quyết tranh chấp biển đảo bằng biện pháp quân sự! Vậy mà Nhà nước Việt Nam vẫn sợ mất lòng Trung Quốc, không dám đưa vụ bắt ngư dân của mình ra Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc. Dư luận trong và ngoài nước đều chê trách những người lãnh đạo Việt Nam quá ngờ nghệch đã tự chui vào thế kẹt rồi đâm ra hèn nhát trước sức ép của Bắc Kinh. Nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Hưng Quốc có bài viết tựa đề “Sao bỗng dưng họ lại hèn vậy?”
    … Trong cuộc đối đầu với bọn bành trướng Bắc Kinh hiện nay, Việt Nam hoàn toàn không có đồng minh chiến lược! Tiến sĩ Storey chủ biên tạp chí Đông Nam Á Đương đại cho rằng: “Vấn đề Biển Đông là chủ đề nan giải” (ý nói đối với Việt Nam) và nhận định: “Các nhà lãnh đạo Ba Đình không thể dựa vào một quốc gia nào khác ngoài bản thân mình trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Không thể dựa vào Mỹ, không thể dựa vào Nga và càng không thể dựa vào khối ASEAN”. Tại sao ông nhận định như vậy? Bởi vì chúng ta đã tự xếp mình là đồng minh thân thiết nhất của Trung Quốc. Khi Nông Đức Mạnh tiếp Lý Nguyên Triều, Trưởng ban Tổ chức Đảng Cộng sản Trung Quốc, cám ơn họ đào tạo cán bộ cho Việt Nam thì cơ quan an ninh Việt Nam bắt luật sư Lê Công Định. Khi Thượng nghị sĩ Mỹ Jim Webb đến Hà Nội thì Đài Truyền hình Việt Nam phát lời thú tội của bốn nhà hoạt động dân chủ, trong đó lời khai bổ sung của Lê Công Định là có gặp nhiều quan chức Mỹ, đại sứ Mỹ cho rằng tổ chức tư pháp cần tách khỏi sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Nhiều tờ báo và đài truyền hình bình luận rằng, những người hoạt động dân chủ bị bắt đều có liên hệ với các thế lực thù địch chống phá Việt Nam. Các động thái kể trên đã cho thế giới hiểu rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đang đứng về phía nào trên bàn cờ khu vực và toàn cầu!
    Ông Lê Tuấn Huy trong bài “Bài ngửa ở Biển Đông và bài bản về tư duy”, đã nhận xét rất đúng rằng: “Trong tương quan Biển Đông đã bị đặt vào thế phải tranh chấp, Việt Nam lại không có đồng minh cơ hữu lẫn đồng minh thể chế, khi mà đồng minh lớn nhất về chính trị lẫn văn hóa chính là chủ thể muốn tước đoạt biển đảo. Việt Nam cũng hầu như không có được sự hậu thuẫn cuả công luận thế giới trong vấn đề này và đó cũng là một phần hậu quả từ việc thiếu vắng tương tác đồng minh”. Ông nhận định: “Chần chừ, với Việt Nam lúc này đồng nghĩa với việc tiếp tục đẩy mình vào cảnh thân cô thế cô!”.
    Tổ quốc cấp thiết đòi hỏi Đảng Cộng sản Việt Nam phải lựa chọn giữa hai con đường: Tìm đồng minh cho dân tộc hay là giữ “đồng chí” cho Đảng. Thật ra thì bọn bành trướng Bắc Kinh đâu có xem Đảng Cộng sản Việt Nam là đồng chí. Cách hành xử trịch thượng của họ đối với ta giống như minh chủ đối với chư hầu! Nếu không mau chóng trả lời dứt khoát câu hỏi trên, Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ càng ngày càng bị mất niềm tin của dân tộc và càng lâm vào thế kẹt .bị lật đỗ là điều không thể tránh khỏi
    2.. Trong nền kinh tế thị trường, kinh tế tư nhân phát triển, xung khắc với quy luật kinh tế cơ bản của CS. Giai cấp công nhân đang nơm nớp lo bị mất việc làm. Nghe nói mình có sứ mệnh lãnh đạo cách mạng thông qua Đảng Cộng sản Việt Nam, họ bảo nhau: “Mấy ông này hay thiệt, vừa đại diện cho công nhân lại vừa là tư bản đỏ!” Hơn 2500 cuộc đình công (chỉ tính đến giữa năm 2008) của công nhân không có sự chỉ đạo của tổ chức công đoàn do Đảng lãnh đạo, đã nói lên niềm tin của họ đang đặt vào đâu.
    Nói về chính sách của Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhà nghiên cứu chủ nghĩa Marx Kornai János người Hungary cho rằng: “Đảng Cộng sản Trung Quốc trình bày ý thức hệ giả mạo khi dẫn chiếu đến chủ nghĩa Marx. Cái hệ thống mà Đảng Cộng sản ngự trị về cơ bản mang tính tư bản chủ nghĩa, vì sở hữu tư nhân đã trở thành hình thức sở hữu áp đảo, và bởi vì cơ chế điều phối chính là cơ chế thị trường”. Nhận định đó hoàn toàn đúng đối với đường lối kinh tế của Đảng Cộng sản Việt Nam. Do không chịu công nhận Đổi mới là vứt bỏ những nguyên lý về kinh tế của chủ nghĩa xã hội và do tiếp tục duy trì hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa theo mô hình Stalin, Đảng đã làm cho xã hội đầy dẫy những hiện tượng thực giả lẫn lộn, nói một đằng hiểu một nẻo, đạo đức xuống cấp trầm trọng!
    .Nói “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”, người dân thắc mắc: ”Trong lịch sử chưa có ai làm chủ mà không được lãnh đạo, lại còn bị người khác lãnh đạo!”
    Nói “thông qua dân chủ bầu cử Quốc hội”, người dân bảo: “Lâu nay vẫn là Đảng cử, Dân bầu!”
    Nói “Quốc hội là cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất”, người dân bảo: “Quốc hội bao giờ cũng họp sau khi Đảng đã họp và đề ra nghị quyết chỉ đạo cho Quốc hội phải làm gì. Vừa qua Bộ Chính trị quyết định đại dự án Bauxite đâu có cần thông qua Quốc hội!”
    Nói đảng viên cán bộ là đày tớ của nhân dân, mấy ông hai lúa cười: “Cả đời mình làm chủ mệt mỏi quá rồi, cầu mong mấy đứa nhỏ sau này có đứa được làm đày tớ cho cả dòng họ được nhờ!”
    Nói “Sống và làm việc theo pháp luật”, “Mọi người bình đẳng trước pháp luật”, người dân bảo: “Pháp chế xã hội chủ nghĩa, tư pháp do Đảng lãnh đạo. Người có chức có quyền mới tham nhũng, mà có chức có quyền thì phải là đảng viên, vậy tư pháp làm sao dám xét xử tham nhũng? Hãy coi Tòa án Hà Nội, rồi Tòa án Tối cao cứ như gà mắc tóc trước vụ luật sư Cù Huy Hà Vũ khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì biết tư pháp Việt Nam được độc lập cỡ nào!”
    Nói chúng ta đã thực hiện tốt quyền tự do báo chí, người dân hỏi: “Không nghe ông Lê Doãn Hợp, Bộ trưởng Thông tin Truyền thông bảo: ‘Phải đi đúng lề phải mới có tự do báo chí’ đó sao?”. Mới đây ông Nguyễn Mạnh Cầm cho rằng Mặt trận Tổ quốc Việt Nam được Đảng giao cho nhiệm vụ vận động nhân dân phản biện các chính sách của Đảng, nhưng suốt mấy năm, Mặt trận vẫn chưa làm tốt. Xin hỏi, có cách nào để làm tốt được đây, khi mà phản biện chỉ được phép nói trong cái “vòng kim cô” của nghị quyết Đảng? Ai chẳng sợ lỡ miệng ra ngoài vòng sẽ bị thiệt thân? Các ông Nguyễn Mạnh Tường luật sư Ủy viên Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Kim Ngọc Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phú, Trần Xuân Bách Ủy viên Bộ Chính trị, là những nhà phản biện dũng cảm đã bị trừng phạt như thế nào ai chẳng biết!
    Mới đây, Viện Nghiên cứu Phát triển IDS do giáo sư Hoàng Tụy làm Chủ tịch Hội đồng, Tiến sĩ Nguyễn Quang A làm Viện trưởng, đã phải tuyên bố tự giải thể để phản đối Quyết định 97 của Thủ tướng Chính phủ hạn chế quyền được nghiên cứu và phản biện. Ngày 15 tháng 9 năm 2009, Mặt trận Tổ quốc họp báo về Đại hội lần thứ 7, có nội dung “tăng cường đồng thuận xã hội, xây dựng đại đoàn kết toàn dân”. Làm sao đồng thuận được khi không có phản biện dân chủ mà chỉ có quyết định từ trên dội xuống?
    Các giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền của nhân loại tiến bộ khi vào Việt Nam đều phải co lại cho vừa cái khung xã hội chủ nghĩa. Cách hiểu, cách làm của Việt Nam trái với các văn kiện quốc tế về quyền con người mà Nhà nước Việt Nam đã cam kết thực hiện. Năm nào Việt Nam cũng bị lên án vi phạm tự do dân chủ, nhân quyền và bị xếp hạng vào cuối bảng của các nước trên thế giới. Phản ứng của Nhà nước Việt Nam luôn luôn là “Nhận thông tin sai lạc với thực tế Việt Nam”, hoặc “can thiệp vào nội bộ Việt Nam”, nặng nề hơn nữa là “âm mưu của các thế lực thù địch hòng chống phá Việt Nam”. Chúng ta chấp nhận hội nhập với cộng đồng nhân loại, làm bạn với tất cả các nước, nhưng lại không đồng ý với người ta về những giá trị phổ biến của nền văn minh nhân loại là: xã hội công dân, sở hữu tư nhân, nhà nước pháp quyền và chế độ dân chủ đại nghị. Chủ nghĩa xã hội thế giới đã thất bại vì phủ định những giá trị phổ biến đó, cố tìm những giá trị khác (xã hội toàn trị, công hữu, kế hoạch hóa quan liêu bao cấp, chuyên chính vô sản, dân chủ tập trung xã hội chủ nghĩa) hòng thay thế, rồi lâm vào ngõ cụt và bị sụp đổ!
    mô hình Stalin đã làm suy yếu các khả năng chống tham nhũng, hiểm họa nội xâm của đất nước.
    3. Nhiều người già ở Sài Gòn cho rằng tham nhũng hiện nay đã vượt xa chế độ Sài Gòn cũ. Có thể bào chữa rằng tham nhũng là vấn đề toàn cầu chứ có riêng gì mình. Vâng, nhưng tham nhũng ở các quốc gia dân chủ có nhiều thứ thuốc trị mà ta không có. Khi báo chí đưa tin Hoa Kỳ vừa bắt 44 người tham nhũng thì các ông già thạo tin bảo: “Nếu nước ta có cơ quan tư pháp độc lập như họ thì chỉ riêng quận mình thôi, số tên tham nhũng bị bắt cũng vượt xa con số của cả nước Mỹ!”
    Có lẽ trên thế giới không nước nào có nhiều cơ quan có chức năng chống tham nhũng bằng nước ta. Đảng có Ủy ban Kiểm tra, Nhà nước có Tổng Thanh tra, các Bộ, các ngành, các đoàn thể, ở từng cấp đều có tổ chức thanh tra, kiểm tra. Có rất nhiều nghị quyết chỉ đạo chống tham nhũng. Một ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng làm Trưởng ban Chống Tham nhũng Trung ương. Các Đảng ủy được nhắc nhở phải coi chống tham nhũng là trách nhiệm lớn. Thế nhưng, tham nhũng đã xảy ra ở ngay các Đảng bộ đạt tiêu chuẩn “4 tốt”, danh hiệu “Đảng bộ trong sạch vững mạnh” như: Văn phòng Chính phủ, Đảng ủy Bộ Giao thông Vận tải, Đảng ủy PM18, Đảng ủy dự án Đại lộ Đông-Tây… Vì sao tham nhũng ở Việt Nam “kháng thuốc” ghê gớm vậy?
    Có 3 nguyên nhân:
    (a) Ở các quốc gia dân chủ họ có nền tư pháp độc lập, có thể buộc tội cả Tổng thống, còn pháp quyền xã hội chủ nghĩa do Đảng lãnh đạo là “vừa đá bóng vừa thổi còi”. Tay này sao nỡ chặt tay kia!
    Trả lời sao đây khi bao nhiêu vụ án lớn không nhúc nhích:
    - Vụ PMU 18 còn đó mà các nhà báo viết về nó đã phải đi tù;
    - Vụ PCI dù người Nhật đã khai hối lộ cho Huỳnh Ngọc Sĩ, nhưng sau nửa năm, Sĩ chỉ bị khởi tố về tội cho thuê nhà! Dư luận tin rằng Sĩ không thể nuốt trôi khối đô la khổng lồ nếu không chia cho các vị thượng cấp có liên quan trách nhiệm đối với công trình này;
    -Năm 2006, cảnh sát Đức phát hiện Siemens chuyển hơn 241.000 Euro vào tài khoản ở Singapore của một quan chức Việt Nam. Đến nay cảnh sát Việt Nam chưa động đậy;
    - Năm 2008, một Việt kiều bị truy tố “hối lộ 150 nghìn đô la để bán được thiết bị cho một dự án ở Vũng Tàu”. Đến nay phía Việt Nam chưa có ý kiến gì;
    - v.v…
    (b) Ở các nước dân chủ có hệ thống báo chí được gọi là “quyền lực thứ tư”. Báo chí “lề phải” của chúng ta luôn luôn phải chờ được phép mới dám đưa tin. Trước đây các phóng viên viết bài chống tham nhũng cứ chờ cơ quan điều tra của Bộ Công an cung cấp tài liệu. Từ khi hai phóng viên của báo Tuổi trẻ và báo Thanh niên dùng tài liệu của công an để viết bài mà vẫn bị xử tù thì những cây bút chống tham nhũng của báo chí Việt Nam càng co lại giữ mình.
    (c) Các quốc gia dân chủ đều có các đảng đối lập luôn luôn săm soi mọi hành vi sai trái của đảng cầm quyền. Do đó các đảng cầm quyền phải có nhiều biện pháp quản lý đảng viên giúp họ tránh các cạm bẫy. Còn ở nước ta, Đảng một mình một chợ, đảng viên chẳng cần giữ ý, không sợ bất cứ ai!
    Tại Hội nghị Trung ương 3, tháng 7 năm 2006, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đã có nhận định rất đúng rằng: “Tham nhũng là một trong những nguy cơ lớn đe dọa sự sống còn của chế độ”. Từ đó đến nay, ba năm đã trôi qua, tham nhũng không hề nao núng bởi nhận xét của ông. Vậy thì liệu rằng sẽ có lúc chính chế độ phải nao núng bởi tham nhũng?
    IV. Nêu bốn câu hỏi, trước khi trình giải pháp
    1. Ông Lý Quang Diệu cho rằng năm 1975, Sài Gòn có tiềm lực kinh tế ngang với Băng Cốc, nhưng 20 năm sau Sài Gòn tụt hậu so với Băng Cốc 20 năm. Vì sao? Có phải chỉ vì Băng Cốc có nhiều chính sách khuyến khích phát triển công thương nghiệp tư bản, trong khi đó Sài Gòn ra sức cải tạo công thương nghiệp tư bản? Nhìn rộng ra, tại sao tất cả các nước theo chủ nghĩa xã hội đều nghèo đói so với các nước phát triển tư bản? Nhiều nhà lý luận Mác-Lê sang các nước tư bản phát triển thừa nhận rằng ở các nước này ”có nhiều xã hội chủ nghĩa” hơn Liên Xô, Đông Âu! Cứ xem hai quốc gia bị chia cắt là Đức và Triều Tiên, bên theo chủ nghĩa xã hội thì nghèo đói, bên phát triển tư bản chủ nghĩa thì dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, văn minh. Nước ta từ khi Đổi mới, tức là từ bỏ những nguyên lý kinh tế xã hội chủ nghĩa, thực hiện chủ nghĩa tự do kinh tế thì sức sản xuất được giải phóng, đời sống nhân dân được cải thiện rõ rệt.
    Như vậy làm sao có thể nói đường lối kinh tế xã hội chủ nghĩa là ưu việt? Lenin từng cho rằng trong cuộc cạnh tranh “ai thắng ai”, chiến thắng sẽ thuộc về bên nào có năng suất lao động cao hơn ”
    Tiếc rằng lịch sử không cho chúng ta chữ “nếu”! Tôi thích câu nói của cựu Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Nam Tư Milovan Djilas: “20 tuổi mà không theo cộng sản là không có trái tim, đến 40 tuổi mà không từ bỏ cộng sản là không có cái đầu.”
     

    1. Các bạn trên diễn đàng Quốc nội – Hải ngoại nghĩ như thế nào ?.
      Nguyễn Hung Kiệt
    1. Khi Trung Quốc Xâm Chiếm Việt Nam thì Quân Đội & Nhân Dân VN Phải Làm Gì ?
    2.    Một thiếu Tuong Quân Đội Nhân Dân VN
    3. Trong thời gian gần đây có nhiều dấu hiệu cho thấy TQ muốn xâm chiếm VN . Đảng CSVN vì muốn cầu an để có thì giờ tham nhũng, làm giàu .Một số đông đảng viên lãnh đạo thoái hoá và muốn làm tôi tớ cho TQ cho yên chuyện nên họ đã không phản đối hay phản đối cho có lệ một khi TQ lấn chiếm các vùng Đất & Biển của VN.TQ hiện đang cấm cửa không cho Dân VN đánh cá trong vùng biển 200 Hải Lý của VN, mặt khác TQ lại cho ngư dân của họ tung hoành trên các vùng biển thuộc chủ quyền VN trong thời gian gần đây. Đảng CSVN không còn để ý đến chuyện bảo vệ tổ quốc. Chủ trương của họ hiện nay là đàn áp các phong trào yêu nước , đàn áp sinh viên thanh niên, đàn áp nhân dân biểu tình đòi bảo vệ Hòang Sa & Trường Sa phản đối TQ bắn giết ngư dân VN.Đảng CSVN ngày càng lộ rõ sự khiếp nhược đối với TQ, họ không còn đủ tư cách & khả năng để làm lãnh đạo cho Quân Đội và Nhân Dân . Nếu một khi có chiến tranh xảy ra với TQ thì Quân Đội & Nhân Dân VN cần biết mình phải làm những gìQuân Đội VN có nhiệm vụ là bảo vệ Tổ Quốc & Nhân Dân chứ không thể lấy mạng sống mình để bảo vệ cho lợi nhuận của các đảng viên đảng CSVN.(1) Nếu là cấp chỉ huy quân đội thì nên tìm cách bắt giam các đảng viên thóai hóa trong bộ chính trị đảng CSVN và giải tán đảng CS để cùng nhân dân chiến đấu chống TQ.(2) Nếu là người lính khi nhìn thấy cấp chỉ huy của mình muốn làm tôi tới bảo vệ đảng thì đừng dại gì đem xác mình để làm bia cho lính TQ , bạn hãy đào ngủ và tìm cách trốn về miền Nam VN nếu có cơ hội .(3) Nếu là người dân khi có chiến tranh với TQ thì đừng dại gì nghe theo lời đảng CSVN làm bia đở đạn, nếu có chiến tranh xảy ra hãy tìm cách trốn về miền Nam.Nhân dân VN chỉ có thể chống lại sự xâm lăng của TQ và bảo vệ được tổ quốc một khi đất nước không còn đảng CSVN. Bỏ đảng để trốn về miền Nam VN không phải chúng ta khiếp nhược trước sự xâm lăng của TQ, nhưng chúng ta phải bảo tòan lực lượng để kháng chiến sau nầy vì nếu chúng ta nghe lời theo đảng CSVN chúng ta sẽ phải chịu hy sinh một cách oan uổng trong khi tình thế vẫn không thay đổi. Đảng CSVN sẽ tìm cách phát động “Tinh Thần Yêu Nước” giả dối để bắt Quân Đội & Nhân Dân làm bia đỡ đạn TQ để bọn họ còn có cơ hội cao bay xa chạy ra nước ngòai vì tiền bạc của những tay tham ô đảng CSVN đã gửi hết trong các ngân hàng Thụy sĩ & Nước Ngòai.Hãy tin những gì tôi nói là sự thật.
    4.  
    5.                            .
    Nguyen Hung Kiet
  • Thân gởi ban biên tập .
     Bài phỏng vấn này , đối vời tôi cực kỷ nguy hiểm, tôi sẵn sàng bút chiến với Ông Trần Xuân Ninh. Có phải tổ chức của ông ta chủ trương thật sự là hoà giải CS chia ghế vơí cs , như lời đồn, bài này nguỵ hiểm khi cố tình hạ bệ Linh Mục Lý, và Ls Lê tHị Công Nhân tiêu diệt biểu tượng chống cộng của dân tộc . ( tôi có thể bẻ gãy lý luận không khó ), không nhửng thế ông còn đăng bài hạ nhục Công Nhân trên diễn đảng Ly Hương . Đúng là một tên trí thức bất lương và nguy hiểm.
    Tôi cảm thấy thất vọng ban biên tập thật nhiều , hy vọng ban biên tập  bình tĩnh sáng suốt , nếu các bạn tiếp tục đăng tiếp tục  bài ông ta, sau này sẽ hối hận  là  đã bôi nhọ những người nhiệt huyết chống cộng trong nước, họ không có điều kiện sống tự do , sung sướng như quí vị  , đừng áp đặt tiêu chuẩn của mình lên người khác .rồi từ đó chụp mũ , bôi nhọ người ta .
          Quý vị đừng làm tôi thất vọng.
                Nguyễn Hùng Kiệt
     

    Nguyen Hung Kiet