Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Diễn-Đàn
6/4/2009 2:20:22 PM  

KHÁNG CHIẾN
ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG
BUỘC PHẢI XẨY RA

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
UNICODE:
http://VietTUDAN.net
Geneva, 04.06.2009
 
 

Cách đây 9 năm, trước cảnh đấu tranh lẻ loi của Linh mục NGUYỄN VĂN LÝ, tôi viết cổ võ việc phản ứng mạnh phải có từ Tôn Giáo tại Quê Hương. Một số người phê bình tôi rằng: “Đừng xúi trẻ ăn cứt gà“. Tôi phản ứng lại bằng câu nói: “CSVN để cứt gà trước mặt và bắt mình phải ăn“, chứ không ai xúi ai cả.
 
Cũng trong suốt 8 năm trường dưới hai khóa của Tổng Thống BUSH, một Phong trào đấu tranh chủ trương Tiến Trình Dân Chủ Hóa VN trong thái độ Bất Bạo Động, hy vọng nước ngòai, nhất là Mỹ, sẽ đưa họ từ ngọai quốc về để cùng với CSVN thực hiện Tiến Trình Dân Chủ Hóa dù dưới sự lừa bịp của Cộng sản.
 
Chúng tôi không tin tưởng vào Tiến Trình Dân Chủ Hóa như vậy và luôn luôn kêu gọi chính Lực Lượng Quần Chúng Quốc nội phải làm đột biến dứt khóat lọai trừ cái Cơ Chế CSVN tham nhũng và phản quốc để mới có thể phát triển Đất Nước về mọi mặt. Cuộc đột biến lọai trừ CSVN không thể bằng bất bạo động, mà phải BẠO ĐỘNG TỰ VỆ trước sự đàn áp bằng võ lực của Công an CSVN. Không thể ngồi mơ mộng cái Lý Tất Thắng của Sự Thật, của Công Đạo, bởi vì CSVN đã mất Lý Trí mà chỉ còn sức mạnh bắp thịt đàn áp.
 
CSVN tham nhũng và phản quốc đã bán Hòang/Trường Sa, đã rước chệt vào Tây Nguyên, đã cúi đầu câm nín trước việc Tầu đuổi ngư dân đánh cá trong vùng Biển Việt Nam, đã bán nhiều Dự án cho Tầu để dân nai lưng đóng thuế trả nợ, đã nhục nhã chỉ kêu án 5, 6 năm cho hai tên Tầu sát nhân giết chết một Kỹ sư trẻ Việt Nam...
 
Đã đến lúc phải tổ chức KHÁNG CHIẾN ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG VÀ DIỆT CSVN PHẢN QUỐC. Nếu ai nói rằng đó là “Xúi trẻ ăn cứt gà“, thì tôi trả lời liền rằng:
*          CSVN đã để đầy những bãi cứt gà trên Quê Hương
*          Chúng bắt dân chúng phải ăn
*          Dân chúng quốc nội đã đứng dậy và đòi CSVN phải tự tay hốt những bãi cứt gà đó đi.
*          CSVN chai lỳ và ngoan cố không chịu làm, thì việc KHÁNG CHIẾN bằng bạo động tất phải xẩy ra.
 
Chúng tôi viết bài QUAN ĐIỂM này dưới những khía cạnh sau đây:
=>        Tiên đóan Phong trào KHÁNG CHIẾN từ dư luận Quốc nội 
=>        Cơ hội ngàn vàng để bắt đầu Tổ chức KHÁNG CHIẾN
=>        Đừng tạo hy vọng hão từ nước ngòai để làm giảm ý chí KHÁNG CHIẾN quốc nội
 
 
Tiên đóan Phong trào KHÁNG CHIẾN từ dư luận Quốc nội 
 
Không phải là chúng tôi viết để xúi quốc nội làm Kháng Chiến, nhưng chính Quốc nội đã tiên đóan một cuộc KHÁNG CHIẾN bạo động sẽ phải đến do sự cố chấp của CSVN bán nước hay do việc Trung quốc buộc Bộ Chính trị đảng CSVN phải tuân phục thi hành như quan Thái Thú của Tầu.
 
*          Võ Nguyên Giáp và một số Sĩ quan CSVN như nguyên Thứ trưởng Quốc Phòng Đồng Sĩ Nguyên phản đối việc khai thác Bôxit Tây Nguyên dưới tay của Tầu. Việc phản đối này nhấn mạnh về khía cạnh an ninh quốc gia. Nếu Bộ Chính trị đảng CSVN vẫn tiếp tục rước Tầu xâm lăng vào Tây Nguyên, thì Võ Nguyên Giáp và số Sĩ quan theo Oâng không lẽ mất hẳn nhuệ khí và ngồi yên nhục nhã ăn bãi cứt gà do Nguyễn Tấn Dũng đại diện đám Thái thú đặt ra trước mặt.
 
*          Giáo sư NGUYỄN HUỆ CHI, Đại diện cho những trăm Trí thức quốc nội ký Bản Phản đối Boxit Tây Nguyên,  đã báo trước: “Chúng tôi vẫn lắng nghe bởi vì chúng tôi là người dân, nhưng một khi người đứng đầu tỏ ra không tiếp nhận được cái tình cảm yêu nước tích luỹ từ hàng nghìn năm của dân tộc thì chính là các anh đối đầu với một vấn nạn rất lớn.” Vấn nạn rất lớn ở đây: (i) một là tổ chức quần chúng nổi dậy đối diện với cường quyền; (ii) hai là nếu cường quyền đàn áp mạnh, thì tình cảm yêu nước tích lũy sẽ đưa đến KHÁNG CHIẾN.
 
*          Bác sĩ NGUYỄN ĐAN QUẾ cũng tuyên bố:”Nếu không ngưng ngay việc khai thác bauxite Tây Nguyên, việc tất yếu có thể xẩy ra, là các sắc dân thiểu số ở Tây Nguyên và toàn dân tộc sẽ chứng tỏ cho Bộ chính trị biết rằng sự độc hại của bauxite sẽ tiêu diệt độc tài trước khi trở thành đại họa cho toàn dân.” Việc quần chúng nổi dậy hay KHÁNG CHIẾN diệt độc tài là tất yếu nếu CSVN vẫn tiếp tục gây đại họa cho tòan dân.
 
*          Tiến sĩ NGUYỄN THANH GIANG viết một bài dài về tình trạng chung để Tầu xâm lăng, đặc biệt Bôxit Tây Nguyên, đã kết luận: “Không phải chỉ thế hệ trẻ cần thức tỉnh. Hỡi các bạn già chúng ta, dù sức tàn lực kiệt, hãy cứ vẫn phải mang tinh thần dũng sỹ mà soi xét, mà suy ngẫm và sẵn sàng hành động. Sự tưởng tượng kỳ quái kia mong sao chỉ là hoang tưởng. Nhưng, không thể không đề phòng, không thể không sẵn sàng, bởi thực tế trước mắt đã cho ta thấy chỉ riêng chuyện bôxit thôi mà ta đã phải đặt vấn đề " Bôxit, hay vận mệnh đất nước ". Đây là một câu kết luận kêu gọi thế hệ trẻ cũng như thế hệ già phải đề phòng, sẵn sàng hành động vì đây là vận mệnh Đất Nước. Hành động ở đây là gì, nếu không phải là tòan dân nổi dậy trực diện hay tổ chứng KHÁNG CHIẾN chống giặc Tầu xâm lăng, cứu nguy đất nước trước vận mệnh mất nước.
 
*          Lời kêu gọi ngày 29.03.2009 của Hòa Thượng THÍCH QUẢNG ĐỘ chủ yếu là ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG, cứu nguy Đất Nước. Đó là Mục đích tối thượng và trường kỳ. Đảng CSVN không thể độc đóan quyết định, mà phải để cho Dân quyết định về vận mạng của mình. Biểu tình tại gia hay bất tuân dân sự chỉ là một sự cảnh cáo giai đọan. Nếu trước việc cảnh cáo này mà Bộ Chính trị vẫn tiếp tục rước Tầu vào Nhà, thì trong Mục đích tối thượng và trường kỳ cứu nguy Đất Nước, lời kêu gọi sẽ là: (i) một là dân nổi dậy trực diện; (ii) hai là tổ chức KHÁNG CHIẾN đấu tranh đến cùng để ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG & DIỆT CSVN PHẢN QUỐC.
 
*          Với Thư Mục Vụ ngày 31.05.2009, Hồng Y PHẠM MINH MẪN đã lên tiếng Hiệp Thông Công Giáo vào công cuốc tranh đấu chung trước những nguy cơ cho Đất Nước. Ngài viết: “Trong những sự kiện như vụ việc Vedan và khai thác bôxít ở Tây Nguyên, đã có nhiều tiếng nói được gióng lên trên báo chí và các phương tiện truyền thông khác. Đây là dấu chỉ lành mạnh của một xã hội dân chủ, trong đó người dân ý thức trách nhiệm tham gia vào tiến trình quyết định về những vấn đề liên quan đến đời sống của họ và của đất nước. Là người công giáo, chúng ta ý thức rằng việc xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng, văn minh là trách nhiệm gắn liền với niềm tin kitô giáo của mình.” Người Công Giáo hội nhập vào cuộc đấu tranh để dành lấy những quyết định dân chủ liên quan đến vận mệnh của mình. Hồng Y PHẠM MINH MẪN  không còn tránh né hai chữ “Chính trị” nữa mà CSVN thường gán ghép cho những ai đấu tranh cho quyền sống của mình. Cuộc đấu tranh ngày hôm nay là cuộc đấu tranh cho quyền sống từng người nói riêng và cho việc cứu nguy Đất Nước nói chung. Với việc dấn thân chính đáng này, người Công giáo cũng đứng chung với tòan dân trong cuộc đấu tranh trường kỳ nếu CSVN vẫn cố chấp độc đóan rước Tầu vào nhà xâm lăng. Đó là cùng đứng chung hành động: (i) một là dân nổi dậy trực diện; (ii) hai là tổ chức KHÁNG CHIẾN đấu tranh đến cùng để ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG & DIỆT CSVN PHẢN QUỐC.
 
 
Cơ hội ngàn vàng để bắt đầu Tổ chức KHÁNG CHIẾN
 
Nhìn tinh thần trên đây của Quốc nội dự phòng một cuộc đấu tranh trường kỳ cứu nguy Đất Nước, chúng ta thấy đây là cơ hội ngàn vàng để chúng ta bắt đầu tổ chức KHÁNG CHIẾN ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG & DIỆT CSVN PHẢN QUỐC.  Kinh nghiệm những chục năm trường cho chúng ta thấy rằng CSVN sẽ cố thủ giữ lấy quyền hành của đảng và vì vậy phải cúi đầu nhận lệnh của Tầu, tự coi mình là Thái Thú để được che chở cho quyền hành. Vì vậy việc bắt đầu Tổ chức KHÁNG CHIẾN trường kỳ là điều không thể tránh. Hãy nghe dân truyền tụng: "Theo Tàu mất nước, theo Mỹ mất Đảng ". Khẩu lệnh " thiên đình": "Trung với Đảng " (chứ không phải " Trung với Nước " như lời Hồ chủ tịch ). Có nghĩa là thà mất Nước chứ quyết không để mất Đảng !”
 
Nhìn lại 30.04.1975, phần lớn những thành phần đấu tranh cốt cán cho một Thể chế Dân chủ thực sự đã hỗn lọan không sửa sọan đặt một cơ cấu Kháng Chiến trường kỳ. Chính một số thành phần của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cũng đã bị Cộng sản Bắc Việt lọai ra khỏi vòng chiến vì chính Cộng sản Bắc Việt nghi ngại một sự cấu kết giữa những thành phần của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cùng với một số thành phần Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để tạo thành một Lực Lượng võ trang Kháng chiến trường kỳ.
 
Khi ra nước ngòai rồi, những thành phần ấy mới kêu gọi Kháng chiến võ trang từ Hải ngọai trở về Quê Hương. Đây là công việc khó khăn bởi vì CSVN đã kiểm sóat tòan lãnh thổ với mạng lưới Công an tăng cường xiết chặt.
 
Chúng tôi gọi lúc này là cơ hội ngàn vàng để Tổ chức Kháng Chiến tại Quốc nội vì những lý do sau đây:
 
=>        Mục đích Kháng chiến có danh chính ngôn thuận. Mục đích đó là ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG. Không một người con Mẹ Aâu Cơ nào được quyền phản đối lại Mục đích ấy, trừ những tên phản quốc trực tiếp hay gián tiếp. Không những đây là có danh chính ngôn thuận mà còn là bổn phận và trách nhiệm của mọi người Việt Nam
 
=>        Cuộc Kháng Chiến gặp đúng trường hợp Nhân Hòa, nghĩa là tòan dân đang lên tiếng chống Tầu xâm lăng và thù óan kẻ bán nước như chúng tôi đã trình bầy ở đọan trên đây. Tình trạng tham nhũng lan tràn. Cơ chế tạo ra lớp giầu tột bực và lớp nghèo kiết xác. CSVN, từ thời Hồ Chính Minh, Phạm Văn Đồng đã công khai ký nhượng Biển Việt Nam cho Tầu. CSVN ngày nay đã nhục nhã rước Tầu vào Tây Nguyên, cho Tầu chiếm Hòang Sa/Trường Sa, dâng những Dự án cho Tầu để quân xâm lăng mang lao động vào chiếm công ăn việc làm của dân chúng. Tất cả những việc này là cụ thể, đập vào mắt dân chúng. Nếu trước đây một số năm, nói đến Kháng chiến, có thể có một số người hờ hững vì đã trải qua những cuộc chiến tranh và vì phải vật lộn với cuộc sống. Nhưng ngày nay, Cao Trào Quần Chúng đang nổi dậy đấu tranh, chúng ta có điều kiện Nhân Hòa để Tổ chức Kháng chiến.
 
 
Đừng tạo hy vọng hão từ nước ngòai để làm giảm ý chí KHÁNG CHIẾN quốc nội
 
Khi chúng tôi chọn Chủ đề KHÁNG CHIẾN “ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG & DIỆT CSVN PHẢN QUỐC”, có một ít người từ Hải ngọai viết như nhắc lại câu “Đừng xúi trẻ ăn cứt gà”. Chúng tôi đã viết nhắc cho họ rằng Lực Lượng tại Quốc nội mới là Chủ lực đấu tranh, còn Hải ngọai chỉ có thể làm công việc Trợ Lực mà thôi. Thực vậy, vận mệnh của Đất Nước lúc này không phải là cuộc đấu tranh QUỐC—CỘNG giữa hai Ý thức hệ, mà là cuộc đấu tranh cứu Nước khỏi cuộc xâm lăng và diệt kẻ phản quốc đã rước ngọai xâm vào Nhà. Đây là cuộc đấu tranh giữa Tòan Dân bảo vệ Quê Hương và Tầu xâm lăng do CSVN rước vào. Chính Tòan Dân Việt Nam tại Quốc nội phải tự đứng lên tranh đấu chứ không ai xúi họ cả.
 
Điều cần phải tránh là “quậy” ở nước ngòai, coi như mình là Lực Lượng chính yếu nhờ nước ngòai, nhất là Mỹ, cứu nguy Đất Nước. Việc làm này có thể đưa ra một hy vọng hão mà hậu quả có thể làm giảm sức đấu tranh của Lực Lượng chủ lực tại Quê Hương.
 
Thế Giới đang sống trong cơn Khủng hỏa Tài chánh/Kinh tế. Họ không tha thiết đấu tranh cho mình đâu. Họ đang gỡ rối với thất nghiệp tại nước họ, chứ không chuốc lấy việc cứu dân nghèo Việt Nam. Người Việt (quốc nội) hãy tự tin và chỉ tin ở sức lực đấu tranh của chính mình để giải quyết những vấn đề hiện tại và tương lai của Đất Nước mình.
 
Nếu thời TT.BUSH, có những quan tâm can thiệp đối với một số vấn đề tại Việt Nam, thì thời OBAMA này, chúng ta không hy vọng những can thiệp bênh đỡ cho Việt Nam. OBAMA, trước hết đã không có gì liên hệ với quá khứ Việt Nam, nay phải đứng trước những vấn đề rất khó khăn: (i) mang tù Khủng bố về chính lãnh thổ Mỹ; (ii) bất đồng giữa tân Thủ tướng Do Thái và Obama; (iii) ngòi nguyên tử của Iran; (iv) Bắc Hàn thử hỏa tiễn và nguyên tử bất chấp Thế giới; (v) Taliban tăng cường phá họai sang Pakistan; (vi) giải quyết Irak để rút quân đội về; (vii) chiến tranh Afghanistan trở thành sôi động; (viii) hai vùng nguy hiểm chiến tranh ở Trung Đông và Viễn Đông (Biển Đông); (ix) Nga tăng cường sản xuất vũ khí để ngư ông thủ lợi; (x) General Motors bắt đầu tiến trình phá sản và để thiệt hại gần 100’000 người thất nghiệp và trên 500’000 thợ đã về hưu; (xi) Bộ trưởng Ngân Khố Mỹ Geithner phải sang tận Bắc Kinh nịnh Tầu khẳng định an tòan đồng Dollar... Nhật báo TRIBUNE DE GENEVE, ngày 02.06.2009, trước những vấn đề này, đã viết: “Obama risque gros, très gros” (Obama gặp nguy hiểm lớn, rất lớn).
 
Viết đọan này, chúng tôi muốn nói lên rằng từ nước ngòai, chúng ta nên bỏ quan niệm cũ đã nhiều năm nay, coi rằng chính người Việt Hải ngọai là Chủ lực và có thể vận động nước ngòai, nhất là Mỹ, can thiệp vào Việt Nam để mang cho dân Tự do và Dân chủ. Quan niệm như vậy để đưa lên những hy vọng mà hậu quả có thể làm cho người Quốc nội ỷ nại ngồi chờ mà không tự mình đứng lên làm chủ động đấu tranh.
 
Chúng ta ở Hải ngọai chỉ là trợ lực và dồn sức vào việc yểm trợ ý chí đấu tranh của Quốc nội là ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG & DIỆT CSVN PHẢN QUỐC.
 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế