Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Văn-Chương
2/26/2008 5:46:02 AM  


Kịch Truyền Thanh
NGƯỜI KHÁCH LẠ CHIỀU 30 TẾT

Nguyễn Minh Phương viết theo ý kịch kể lại của Túy Hồng

* Đạo Diễn Nguyễn Minh Phương.

Tốt nghiệp Khóa 1 Trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch Nghệ Sàigòn năm 1963.

Theo học nhiều lớp Diễn Xuất, Viết Kịch Bản và Đạo Diễn tại Pháp và Hoa Kỳ.

* Năm 1995 cùng Vũ Hạ, Trần Văn Ân, Hoàng Lan sáng lập Kịch Đoàn Việt Nam tại Orange County và tạo thông lệ Mổi Năm Một Mùa Kịch.

* Năm 1997 cùng Quốc Thái, Mai Phương sáng lập Kịch Đoàn Hải Ngoại và đã diễn 2 vở Kịch khai trương Đoạn Tuyệt và Sân Khấu Về Khuya tại Orange County.

* Tất cả các diễn viên sân khấu thoại kịch hải ngoại đều đả hơn một lần làm việc với ông. Ông củng  là người chủ trương đưa ca sĩ tân nhạc sang sân khấu thoại kịch. Rất nhiều ca sĩ tân nhạc đả được ông đảo luyện thành những kịch sĩ chuyên nghiệp trong đó những người gây dấu ấn sâu đậm nhất là : Khánh Hà , Tô Chấn Phong , Phi Nhung, Ninh Cát Loan Châu, Linda Trang Đài, Thúy Vi, Vũ Khanh, Nhật Hạ, Ái Vân và Hà Phương. 

* Từ năm 1995 đến năm 2000 Ông đả viết và đạo diễn các vở :

Lôi Vũ, Yêu, Đọan Tuyệt, Sân Khấu Về Khuya, Lá Sầu Riêng 2000, Lồng Đèn Đỏ, Thành Cát Tư Hản, Ảo Ảnh Cuộc Đời, Cánh Bướm Đêm và Cành Lan Trắng, Mẹ Con, Người Khách lạ Chiều 30.

* DVD thử nghiệm đầu tiên của ông cho phong cách “Sân Khấu Đẹp và Thật”‘ của Nguyễn Thành Châu là DVD Lồng Đèn Đỏ với hai phương cách “Đâm bài ca Cải Lương“ chớ không chuyển thể và áp dụng ngôn ngữ điện ảnh vào DVD cải lương đả thành công mỹ mản.

DVD Lồng Đèn Đỏ do Hà Phương sản xuất, Thúy Uyển thực hiện, Thúy Nga phát hành đả thành công rực rở, chỉ trong vòng 2 tuần lể đầu đả bán hết 20 ngàn ấn bản và được xem là cuốn DVD của năm 2007, cuốn DVD đưa DVD Cải Lương sang một ngả rẻ mới được người xem như là một tác phẫm chớ không còn ở cấp loại” mì ăn liền “.

Đạo Diễn Lê Hoàng Hoa và Đạo Diễn Nguyễn Minh Phương trong lúc đang viết kịch bản phim “ Con Ma Nhà Họ Hứa Trở Về “tại Vũng Tàu năm 2007.

Hiện Ông đang viết Kịch Bản và Phân Cảnh Kỷ Thuật cho 4 vở Ca Kịch : Thiên Hôn Địa Ám (tức Lôi Vũ Hoàng Kim Giáp ) , Hoa Giửa Rừng Gươm ( Vô Cực ), Thành Cát Tư Hản,  Cánh Bướm Đêm và Cành Lan Trắng.

Bốn vở này sẻ được Hà Phương Productions thực hiện trong năm 2008.
 
 

Kịch Truyền Thanh: NGƯỜI KHÁCH LẠ CHIỀU 30 TẾT

Nguyễn Minh Phương viết theo ý kịch kể lại của Túy Hồng.

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Không gian ....phòng khách một căn apartment vùng cạnh Little Saigon.

Thời gian .... chiều sẩm tối 30 Tết ........

Màn mở ra .... người ta thấy .... người vợ đang lúi húi sắp xếp mâm trái cây trên bàn thờ .... người chồng ngồi xem TV .... một chương trình Việt Nam ...... tiếng nhạc Xuân vang lên rộn rã ..... đứa con gái khoản 8 tuổi .....ngoan ngoãn ngồi trong lòng cha nhìn lên TV... thỉnh thoảng bật lên vài câu hỏi ....

CON: Ba ơi ....

CHỒNG:  Gì đó con .....

CON: Mai là Tết ....con có tiền lì xì phải hôn Ba ?

CHỒNG: Đúng rồi ... con có tiền Ba lì xì con nè... con có tiền Má lì xì con nè ...

CON: Con có tiền lì xì của … của Bác Thảo nè ......

CHỒNG: Thôi chết rồi em ơi ....

VỢ: Hả ...  Chuyện gì vậy anh ?

CHỒNG: Anh quên .... Nhờ con nhắc anh mới nhớ .....

VỢ: Quên cái gì ....

CHỒNG: Hồi trưa này ...mua cặp bánh chưng với hộp mứt ..... định trên đường về ghé ngang biếu anh  chị Thảo ....

VỢ: Rồi cái đi thẳng về nhà .... quên ghé anh chị Thảo chớ gì  .... hứ ....

CHỒNG: Ái đà ... sao dạo này ...anh thiệt là lãng trí .....

VỢ:  Thôi ....chịu khó lái xe chạy trở xuống Bolsa đi ông tướng ....đừng chờ ngày mai mùng một vác quà xuống nhà người ta quê lắm

CHỒNH: Em ở nhà với con nghe .... anh chạy u đi một cái rồi về liền .....

VỢ: Đi mau lên đi ...đừng có long rong cho tới giao thừa mới về xông đất đó nghe .

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC:

Vừa lúc đó ... tiếng người xướng ngôn viên đài truyền hình vang lên .....

Xin quý vị khán giả lưu ý ... Thông báo của cảnh sát  vùng Anaheim vừa cho biết ... Trần Bình... người Việt Nam đang chờ xét xử về tội giết vợ cách đây tám tháng tại vùng Anaheim đả vượt ngục vào lúc 3 giờ chiều nay và hiện đang bị cảnh sát đang truy lùng gắt gao .... Nếu ai biết được tin tứùc gì xin điện thoại số 714-137-5556... Vết tích để nhận diện Trần Bình là một nốt ruồi màu đen nằm trên khóe môi trái ......

CHỒNG: Chà .... Em coi chừng cửa nẻo cẩn thận .....  thằng sát nhân này cũng ở vùng này đó .....

VỢ: Anh đi đi .... Nó có vượt ngục thì cũng lẻn về thăm vợ con chớ chun vô nhà mình làm gì ....

CHỒNG: Vợ thằng chả ... thằng chả bóp cổ chết mất tiêu rồi .... còn đâu mà thăm  ...

VỢ: Thôi đi đi ... trễ rồi ...... lộn xộn quá à ....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người chồng ra đi .... sau khi khóa cửa lại .... Tiếng máy xe rồ rồi chạy xa đi .. người vợ đến ngồi cạnh đứa con ...tiếp tục xem TV ...  con bé con ....bây giờ lại tiếp tục hỏi Mẹ

CON: Má ơi ....

VỢ: Gì đó con .....

CON: Ba đi ...chừng nào Ba về ....

VỢ: Ba đi một lát ba về .... Tối rồi ....con đi đánh răng rồi đi ngủ ..... Sáng mai mùng  một Tết Má cho con đi xuống thăm Bác Thảo .....

CON: Con chưa buồn .... muốn đi ngủ .....

VỢ : Không phải nói như vậy .... Tiếng Việt …. con phải nói là …. con chưa buồn ngủ .... con không muốn đi ngủ ......  Con chưa buồn ....muốn đi ngủ ....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Trong khi hai mẹ con đang đôi co về chuyện đi ngủ .... thì .... người ta thấy ngoài cửa sổ thấp thoáng bóng người ...rồi  ...... ( tiếng cửa sổ bị đập ) .... cửa sổ bật tung ....và một người đàn ông vạm vỡ phóng vào... vươn tay chụp ngay đứa bé ... bụm miệng  kéo về phía mình .... ( tiếng ú ớ đứa bé )  người đàn bà  hoảng hốt

VỢ: Trời ơi ....tôi lạy ông ...... ông thả con tôi ra ông muốn bao nhiêu tiền tôi đưa ông ..... ông thả con tôi  ra ....

KHÁCH LẠ: Bà im ngay .... nếu không tôi sẻ bóp cổ chết con bé ...... Tôi không phải ăn cướp  .... Nhà có cái gì ăn không ... tôi đói bụng quá rồi .......

VỢ: Dạ .... Nhà có nồi thịt kho nấu để ăn ba ngày Tết ..... với lại mấy cái bánh chưng ... ông ăn đỡ nghe ....

KHÁCH LẠ: Cái gì cũng được ...tôi đói qúa.....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người đàn bà run rẩy đi vào bếp múc một tô thịt  ... rồi lại bàn thờ lấy xuống một cái bánh chưng ...cắt ra ..... vừa làm bà vừa run rẩy nhìn chừng người đàn ông lạ đang bụm miệng đứa con ..... và người bà như lạnh toát khi nhìn thấy một nốt ruồi đen nháy như con ruồi đậu trên khóe môi trái của người lạ .... tên sát nhân vượt ngục ....đúng rồi ..... Nhìn thấy ánh mắt  kinh hoàng của người đàn  bà .... người lạ mặt .... người tù vượt ngục ...lên tiếng...

KHÁCH LẠ: Bà đừng nhìn tôi như vậy .... tôi chính là tên sát nhân đả vượt  ngục hồi chiều này ....

VỢ: Ông ơi .... ông thả con tôi ra đi ... ông muốn bao nhiêu tiền  tôi sẻ đưa ....

KHÁCH LẠ: Bà im đi ....tôi đã nói ...tôi không phải là ăn cướp .....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Vừa lúc đó chợt có tiếng chuông .... ( tiếng chuông ) ....người tù vượt ngục  nuốt  vội miếng bánh chưng kéo đứa bé đến trước cửa buông ngủ và trước khi lôi tuột đứa bé vào buồng , hắn đe dọa .....

KHÁCH LẠ : Bà ra mở cửa tiếp khách và đuổi họ đi cho nhanh .... nhớ là nếu bà có cử chỉ gì khả nghi thì tôi sẻ bóp cổ con bé chết ngay .....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người đàn bà run rẩy bước tới  cửa ......

VỢ: Ai đó ....

TÌNH CỦ  : Anh đây ..... Ngọc đây ......

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người đàn bà vội vàng mở cửa ... và một người đàn ông bước vào .

VỢ:  Anh tới đây làm gì  ....

TÌNH CỦ: Thăm em.... Mừng Tết em …

VỢ: Anh đi ngay đi .... chồng tôi sắp về rồi ....Đi ngay đi ....

TÌNH CỦ: Coi kìa Loan ... làm gì mà đuổi anh như đuổi tà vậy ? Em không còn chút tình nghĩa nào với anh hết à ?

VỢ: Anh im đi .... tôi không còn muốn nhớ tới bất cứ chuyện gì giữa tôi và anh nửa  hết .... Đó chỉ là những phút yếu lòng sa ngã  của một người đàn bà nhẹ dạ ..... Tôi không còn nhớ gì nữa hết .....

TÌNH CỦ: Á ...à .... em nói như vậy mà nghe được à .....  Yếu lòng ... sa ngã ....  xong rồi ... em đứng lên ...em bỏ đi .... em không còn nhớ gì hết .....

VỢ: Đúng vậy tôi không còn nhớ gì hết .... hay đúng hơn là tôi không còn muốn nhớ gì hết ....

TÌNH CỦ: Em không nhớ nhưng mà anh nhớ .... em không còn yêu anh ...nhưng mà anh …. thì vẫn còn yêu em .....

VỢ: Anh cứ yêu .... nhưng anh không thể bắt tôi phải yêu anh .....

TÌNH CỦ: Loan .... em không còn yêu anh thật đó à .....

VỢ: Thật ... tôi không còn muốn nhớ tới anh .... tôi ghê tởm tôi khi tôi nghỉ là đã có một thời tôi yêu anh....

TÌNH CỦ: Anh không còn có một hy vọng nào hết hả em ?

VỢ: Không ....

TÌNH CỦ: Hừm .... Tôi không phải là món đồ chơi của cô .... tự nhiên cô yêu tôi ... rồi cũng tự nhiên cô bỏ tôi .... đâu có dễ vậy ..... Cô phải nhớ ....  Một người đàn bà có chồng mà ngoại tình .... là đùa với lửa ......

VỢ: Anh nói gì ?

TÌNH CỦ: Tôi nói ....Một người đàn bà có chồng mà ngoại tình .... là đùa với lửa ......

VỢ: Anh muốn gì ?

TÌNH CỦ: Tôi muốn bán cho cô vài món đồ .....

VỢ: Cái gì ?

TÌNH CỦ: Những bức thư của cô ... hẹn hò và yêu thương ..... gởi cho tôi ....

VỢ: Khốn nạn .....

TÌNH CỦ: Cô đừng vội chửi ..... Chưa hết .....còn cái này .... cái này mới đáng  chửi hơn nè ....

VỢ: Cái gì ?

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người nhân tình cũ móc túi đưa cao cho người đàn bà thấy một xấp hình ......

VỢ: Hình gì vậy ?

TÌNH CỦ: Em không nhìn ra à ..... Hình anh với em .... lúc còn yêu nhau .... nằm trên giường .... hai tay em ... bấu vai anh ..... mắt nhắm lại ..... trên người không còn một mảnh vải .....

VỢ: Tôi không ngờ .... anh lại là một con người khốn nạn như vậy .....

TÌNH CỦ: Ở đời không có chuyện gì là không ngờ hết cả ....

VỢ: Bây giờ anh muốn gì ....

TÌNH CỦ: Tình không được thì tiền vậy ? Tôi bán mấy cái thư và xấp hình này cho em .

VỢ: Bao nhiêu .....

TÌNH CỦ: Rẻ thôi .... hai chục ngàn .....

VỢ: Trời ... hai chục ngàn ..... tiền đâu tôi có ....

TÌNH CỦ: Đôi bông tai và chiếc nhẫn em đang đeo trên người ... có lẻ cũng trị giá trên dưới mười ngàn .... Số còn lại ...tôi cho em thiếu .....

VỢ: Không được .....  đây là những món nữ trang tôi đeo hàng ngày .... chồng tôi hỏi tôi làm sao trả lời ......

TÌNH CỦ: Tôi không cần biết ..... Lột ra ...đưa cho tôi ....

VỢ: Anh Ngọc .... tôi van anh .... anh cho tôi xin lại .... tôi sẻ trả anh .... nhưng mà từ từ ....

TÌNH CỦ: Không có từ từ .... cuối năm ... tôi lại vừa thua bài ... tôi cần tiền để gở ....Lột hết nữ trang đưa đây .....

VỢ: Tội nghiệp tôi mà .... chồng tôi sắp về ....

TÌNH CỦ: Vâng .... tôi biết .... vì thế ... nếu cô không đưa nữ trang cho tôi .....tôi sẻ ngồi đây ...chờ chồng cô về ...từ nào đến giờ ....tôi lấy vợ anh ta.... nhưng chưa hân hạnh được biết mặt anh ta ... đây cũng là dịp gặp nhau để cho biết mặt nhau .....

VỢ: Anh gặp chồng tôi để làm gì ....

TÌNH CỦ: Để tặng cho anh ta món quà cuối năm ... món quà đầy hấp dẫn .... cuốn phim X do vợ anh ta thủ vai chính ......

VỢ: Anh ra khỏi nhà tôi ngay ....

TÌNH CỦ: Tôi không đi .... tôi ở đây để chờ chồng cô về .....

KHÁCH LẠ: Khỏi chờ .....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Từ trong buồng .... người khách lạ …. người tù vượt ngục trong một bộ âu phục tươm tất ...bước ra ...dõng dạc

KHÁCH LẠ: Khỏi chờ .... Tôi là chồng của người đàn bà này …. Tôi đả về từ lâu qua ngả sau nhà  ....và tôi đả nghe hết câu chuyện của ông và vợ tôi ....

VỢ: Kìa ....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người đàn bà chưa kịp lên tiếng thì người tù vượt ngục đưa tay lên cản ...

KHÁCH LẠ: Em im đi .... để tôi nói chuyện với người tình của em .... Ông là người tình của vợ tôi ....

TÌNH CỦ: Vâng .....

KHÁCH LẠ : Vợ tôi đả ngoại tình với ông .....

TÌNH CỦ: Vâng .....

KHÁCH LẠ: Vợ tôi đả viết thư cho ông ...

TÌNH CỦ: Vâng ....

KHÁCH LẠ: Thật vậy .... Ông nói thật vậy  …. Và ông còn đủ bằng chứng ….

TÌNH CỦ: Vâng ...  tôi còn giữ đây ...

DẨN CHUYỆN :

Người tình cũ đưa mấy lá thư ..... người tù vượt ngục cầm lên nhìn….

KHÁCH LẠ: Đúng là nét chữ của vợ tôi ..... Ông còn chụp hình vợ tôi và ông đang âu yếm trên giường nửa à ....

TÌNH CỦ: Vâng .... đây ....ông xem ....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người tình cũ đưa xấp hình ..... người tù vượt ngục cầm lên xem … và rít giọng ….

KHÁCH LẠ: Khốn nạn ....

TÌNH CỦ: Vâng ... thật là khốn nạn .....

KHÁCH LẠ: Ông nói ai khốn nạn ....

TÌNH CỦ: Người đàn bà ngoại tình khốn nạn ....

KHÁCH LẠ: Không .... Mày mới là thằng khốn nạn ....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người tù vượt ngục bỏ nhanh mấy lá thư và xấp hình vào túi rồi bước tới chộp ngực người tình cũ của người đàn bà .... gần như dỡ hỏng hắn lên khỏi mặt đất .... gầm giọng lên như con sư tử hống ….

KHÁCH LẠ: Mày mới là thằng đàn ông khốn nạn ...vô liêm sỉ ... lợi dụng sự tin tưởng của một người đàn bà để trục lợi .... lường gạt cả tình lẩn tiền ...Đáng lý thì tao phải gọi cảnh sát đến còng đầu mày về cái tội tống tiền ... Nhưng không muốn làm xấu hổ cho cộng đồng Việt trên xứ người nên tao tha cho mày .....Nhưng …. Từ giây phút này .... tao cấm mày léo hánh đến đây ...... Mày cải lời tao .... mày đừng trách .....

Tất cả mọi hình ảnh thư từ của Vợ tao …mày phải tiêu hủy cho hết … mày mà còn đưa ra … tao cho mày ở tù …. Tao đả biết hết chuyện … và tao tha thứ cho vợ tao …. Tao tha thứ cho vợ tao rồi … mày hiểu chưa …. Mày hiểu chưa ……

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Vừa gần thét  người tù vượt ngụcvừa túm ngực tên đểu giả lôi ra cửa ( tiếng mở cửa )

KHÁCH LẠ: Đi ....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Đóng cửa lại .... người tù vượt ngục quay vào .... móc túi đưa thư và hình cho người đàn bà ....

KHÁCH LẠ: Đốt hết đi .... có thể nó còn giữ phim gốc ... nhưng chắc nó không còn dám léo hánh đến đây  nửa đâu ....

VỢ: Cám ơn ông ....

KHÁCH LẠ: Bà vào mở trói cho cháu ... kẻo nó sợ ...tội nghiệp .... tôi phải trói và bịt miệng cháu lại vì sợ nó la ....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người đàn bà vào phòng dẫn đứa bé ra  ..... trong khi người tù vượt ngục ngồi ngấu nghiến dĩa bánh chưng một cách ngon lành ....

VỢ: Xin cám ơn ông .....

KHÁCH LẠ: Tôi phải cám ơn bà về cái bánh chưng này .... và phải xin lỗi về chuyện đả làm cho bà với cháu sợ hãi .... nhưng quả thật .... tôi đói quá ...... Thôi ...bây giờ thì .....tôi phải đi .....

VỢ: Ông .... ông đi đâu ....

KHÁCH LẠ: Bà biết ....tôi mang án sát nhân ... và đang vượt ngục mà .....

VỢ: Người tốt như ông .... tại sao lại can án sát nhân .....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người tù vượt ngục .... chợt ngồi khụy xuống ghế ... thở dài ....

KHÁCH LẠ :Tôi sát nhân vì một câu chuyện tương tợ như câu chuyện xảy ra cho bà trong ngày hôm nay .

VỢ: Chuyện của tôi ....

KHÁCH LẠ: Vâng ..... Bà có muốn nghe tôi kể không ....

VỢ: Vâng .... tôi thấy dường như ông có một tâm sự gì ....  Ông hãy nói ra đi ...Nói đi …. Khi người ta có tâm sự .... nói ra được ….. người ta nghe nhẹ ......

KHÁCH LẠ:Tôi giết vợ tôi vì câu chuyện y hệt như câu chuyện của bà .....

VỢ: Vợ ông ngoại tình ....

KHÁCH LẠ: Vâng .... vợ tôi ngoại tình ... cũng với một thằng đàn ông khốn nạn và vô liêm sỉ như  cái thằng đàn ông mà tôi vừa đuổi ra khỏi nhà bà trước đây mấy phút .....

Nó cũng tống tiền vợ tôi .... vợ tôi sợ tôi biết được ... lại không có tiền đưa cho nó ... và vì thế …. được nó dẫn đi bán thân để lấy tiền đưa cho nó .... Tôi biết được ……  và không dằn được cơn nóng giận ... đả siết cổ vợ tôi đến chết ......

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người tù vượt ngục ôm đâu gục xuống . người đàn bà đứng lên rót ly nước ... nhẹ nhàng .

VỢ: Ông uống miếng nước .... và dằn bớt cơn xúc động ......

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người tù vượt ngục….. người khách lạ chiều 30 Tết ngẩng mặt lên ….. chảy nước mắt ….

KHÁCH LẠ : Tôi còn một bà mẹ già và một đứa con ......Hôm nay là ngày 30 Tết ..... ngày gia đình đoàn tụ sum họp ..... hồi chiều này .... nghe radio … biết Tết sắp về …. tôi buồn qúa ... tôi nhớ Mẹ tôi ... tôi nhớ con tôi ...  và tôi vượt ngục  ..... tôi muốn chạy về nhà thăm mẹ và con tôi ..... nhưng bây giờ thì .....  tôi biết tôi đả làm một việc dại dột vô cùng .... Cảnh sát chắc chắn đang bao vây khu nhà tôi ở ..... Và tôi về tới nơi chắc chắn sẻ bị bắt  ngay trước mặt mẹ và con tôi .....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người tù vượt ngục ….. người khách lạ chiều 30 Tết  chợt nhìn lên .... mắt lóe lên ánh hy vọng .....

KHÁCH LẠ: Tôi muốn nhờ bà một việc ....

VỢ: Việc gì ....dù khó khăn cách mấy ...tôi cũng phải làm được cho ông .....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người tù vượt ngục ….. người khách lạ chiều 30 Tết ứa nước mắt  ... giọng nghẹn lại ....

KHÁCH LẠ : Bà mang đến cho mẹ tôi một cái bánh chưng ... và con tôi một cái bao lì xì ...

VỢ: Ông muốn tôi nói gì với Mẹ và con ông ....

KHÁCH LẠ: Bà nói giùm là ... Tôi muốn về thăm Mẹ và con tôi lắm ... nhưng .... tôi không về được ....

(Nhạc Xuân này con không về VÚT CAO LÊN rồi NHẸ XUỐNG  )

VỢ: Vâng tôi sẽ làm đúng theo ý ông ....

KHÁCH LẠ: Có điều ...tôi muốn khuyên bà ..... Hạnh phúc gia đình là cái quý nhất và vĩ đại nhất trên cõi đời này ..... nhưng …. nó cũng như tình yêu vậy ....mong manh vô cùng .... sẩy tay một cái là tan vỡ ngay .....  hãy thành thật .... hãy thành thật .....nói hết .... nói hết .....cho ông nhà biết .... vì chỉ có sự thành thật mới cứu vãn được hạnh phúc đả đánh mất ...... đừng để cho một trường hợp như trường hợp của tôi xảy ra nửa.

Tiếng xe chạy vào rồi thắng lại ….

KHÁCH LẠ: Tôi phải đi ngay .... và …. chắc sẽ không còn dịp gặp lại bà ....

VỢ: Tôi mở cửa sau cho ông đi .... Ông cầm thêm cái bánh chưng này ....

KHÁCH LẠ: Cám ơn bà ... tôi không cần .... tôi sẻ đi nạp mình cho cảnh sát ngay bây giờ ....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC :

Người đàn bà đưa người khách lạkhông mời chiều 30 Tết ra sau nhà ... và trở vào vừa lúc người chông mở cửa ....

CHỒNG: Anh sorry .... Anh chị Thảo giữ lại nói chuyện tới giờ này mới về .... anh chạy hết ga... chỉ sợ về trễ giờ giao thừa ...em la ..... May quá ...còn 2 phút nửa mới tới giao thừa .....

NGƯỜI DẨN CHUYỆN ĐỌC

Người Vợ suy nghĩ và chợt mím môi quả quyết bước đến cạnh người chông ..... nước mắt rưng rưng ....

VỢ:  Anh .... Em có một chuyện muốn thú thật  với anh ....

CHỒNG: Chuyện gì vậy ? Chuyện gì mà em muốn khóc