Nhân Ngày Quốc Hận 30-4-1975
Văn Tế Chiến Sĩ Trận Vong, Anh Hùng Tuẫn Tiết, Nhân Dân Nạn Vong
(Đọc trong Lễ Giỗ Quân, Dân, Cán, Chính VNCH, đồng bào vượt biển
và Tù Nhân Chính Trị tử vong trong các trại tù CSVN)
Than ôi!
Dòng lịch sử thăng trầm diễn biến, vận quê hương còn khúc bi thương
Cảnh non sông thống khổ dập vùi, thời đất nước vẫn hồi tăm tối!
Ngày Quốc Hận tháng Tư quan tái, chốn lưu vong dân Việt mãi nhớ nguồn
Cuộc giao tranh hăm mấy năm dài, muôn chiến sĩ, vạn anh hùng khảng khái.
Hỡi ôi! 
Cuộc thành bại cơ trời khôn cãi,
Miền Tự Do thất thủ oan khiên!
Chế độ Bắc Nam phân rõ đôi miền,
Bởi giặc Cộng đưa quân xâm chiếm.
Khói lửa ngợp trời, bom đạn rền vang
Chết chóc, đau thương, tuôn tràn máu lệ...
Nhớ linh xưa:
Vì nước, vì nhà! tấm thân đành xem nhẹ,
Chiến đấu kiên cường, quyết bảo vệ miền Nam
Gươm Lê Lợi, pháo Quang Trung, không lùi bước trước giặc thù Cộng sản
Chí Diên Hồng, hồn Thái Học, quyết tiến lên vì lý tưởng Tự Do.
Chữ hy sinh tâm niệm từng giờ, lòng son sắt với nhân quyền, dân chủ.
Diệt bạo tàn, dẫu chết không nguôi, dâng tính mệnh cho miền Nam nước Việt.
Nhưng than ôi!
Trước kẻ thù quốc tế cộng nô,
bạn đồng minh bỗng nửa đường bỏ cuộc
Việt Nam Cộng Hòa phải đơn độc giao tranh
Bởi sức yếu, thế cô! Dẫu oanh liệt cũng khôn đường chống đỡ!
đành xuôi tay, buông súng, nhận cuộc bại vong...
Đất nước rơi vào tay giặc Cộng, nhà tan, dân tộc điêu linh
Dưới chế độ Mác-Lê, cả giống nòi thê thiết!
Mối thù này thề chẳng đội trời chung
Mấy mươi năm từng chiến đấu lao lung,
Tướng Sĩ, Quân Dân một lòng son sắt
Dòng Bến Hải, gió sầu đau chia cắt
Dãy Trường Sơn, mưa hận tủi phân ly
Năm bẩy lăm: vận nước gặp gian nguy, đường chiến đấu hy sinh là mệnh số!
Chữ “Trung Nghĩa” ngàn sau ngời sáng tỏ, những anh hùng tuẫn tiết với quê hương!
Uy dũng thay! Phép nước nặng hơn thân, nơi chiến trận đành xương rơi máu đổ...
Hồn tử sĩ lung linh triều kim cổ, mặt chinh nhân khôn vẽ nét truân chuyên
Mịt mờ đất khách dõi dấu quê hương, ngọn nến bập bùng chạnh niềm cổ độ...
Mười sáu ngàn nấm mộ nghĩa trang, chốn Biên Hòa tha ma hoang vắng
Ba mươi mấy năm dài lẩn thẩn, không tiếng kèn truy điệu, khói hương!
Hỡi Ôi!
Một đời trung dũng, Tổ Quốc ghi công,
Giữa cuộc tranh hùng ra oai tỳ hổ.
Trang tuấn sĩ chuyên luyện rèn mới có,
Nợ núi sông phải trả đến hình hài.
Vẫn biết đấng anh hùng thì chẳng ngại, chuyện tử sinh coi nhẹ tựa hư không
Chỉ tiếc cho vận nước gặp lúc cùng, nên thân phận phải bèo trôi sóng vỗ.
Chốn tù ngục, lưu đày... bao lao khổ, tấm thân tàn vùi dập giữa rừng hoang
Nơi cõi âm, đói khát... lắm oan khiên, hồn uổng tử ủ ê trong trường dạ...
Kinh tế mới! Đớn đau làm sao tả, đàn bà, con trẻ lịm chết dần mòn
Bao oan hồn của chính sách độc thâm, đang phảng phất với nỗi hờn u uất.
Chúng tôi nay:
Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Bắc Cali
Các Hội Đoàn cựu Quân, Dân, Cán, Chính
Đồng Hương Tỵ Nạn Cộng Đồng Hải Ngoại...
Quốc Hận tháng Tư, hướng về đất Tổ
Trước bàn thờ cùng đốt nén tâm hương
Niệm tưởng mười phương trận vong chiến sĩ
Tướng lãnh anh hùng tuẫn tiết với non sông
Các oan hồn chiến nạn, thảm cảnh biển Đông
Kinh tế mới rừng sâu, chốn ngục tù lao khổ...
Cơ huyền diệu lẽ trời chưa rõ 
Hồn linh thiêng xin chứng giám lòng thành
Hộ phù Tổ Quốc Việt Nam
Mau thoát khỏi bàn tay loài quỷ đỏ.
Để toàn dân được hưởng thụ nhân quyền
Cho uất hận oan hồn siêu sinh cõi phúc
Thành kính nguyện cầu Dương thái, Âm siêu...
Thượng hưởng!
Nguyễn-Châu
Phụng Soạn