Truyện ngắn của Phạm Phong Dinh
SƠN TRÀ
Từ quốc lộ rẽ vào con đường tráng nhựa nhỏ xuôi mãi về hướng Tây, vượt qua những làng mạc dưới đồng bằng đi sâu vào tận miền sơn cước Trường Sơn, là một thung lũng xanh tươi nằm nép mình kín đáo giữa hai dãy núi cao vút với những cái đỉnh nhọn hoắc và đen thẫm nổi bật hùng vĩ giữa khoảng trời mây bao la. Những đám mây trắng ngần, mỏng mảnh như sương khói ẻo lả ôm ấp quanh triền dốc lãng đãng giữa cái nền cây lá màu
xanh mọc um tùm, làm thành một bức tranh thủy mặc huyền hoặc. Thỉnh thoảng một vài cánh chim nhỏ từ trong những tàng lá gió thổi xao động bay vút lên trong những tiếng kêu ríu rít, hòa cùng tiếng những con vượn hú vang vọng trên những gộp đá, càng làm cho toàn khung cảnh vùng thung lũng đượm thêm nét hoang dã và phưởng phất một chút gì kỳ bí.
Chiếc xe đò nhỏ chở đầy khách è ạch hổn hển nhấp nhô trên con đường lởm chởm đá sỏi được làm từ thời Pháp. Không ai còn nhớ con đường được người Pháp xây dựng từ năm nào. Chỉ biết là nó đã quá cũ kỹ. Thật ra thì nó vẫn được hằng tu sửa hàng năm đó chứ. Nhưng cứ mỗi năm vào mùa mưa, nước lũ từ thượng nguồn Trường Sơn ầm ầm đổ xuống những con suối cạn, rồi dòng nước hung hãn tràn lên mặt lộ cuốn phăng đi những loại đất đá mà người ta đã đổ lên trên đó để lấp đầy những cái ổ gà, ổ voi được nén chặt bằng chiếc bánh sắt nặng tròn của những chiếc xe hủ lô cũ kỹ máy nổ bình bịch và xịt đầy khói đen. Công cuộc đổ đất đá của con người và mưa lũ của thiên nhiên dằng dai nhiều năm. Cái điệp khúc ấy cứ lập đi lập lại dường như đến vô tận. Nhưng nhân viên kiều lộ vẫn cứ cố gắng chống chỏi với cơn thịnh nộ của đất trời, vì cái thung lũng ở chốn đìu hiu đó lại là một nguồn cung cấp những loại trà đặc biệt gọi là sơn trà cho những thành phố ở dưới xuôi và cả xuất cảng ra ngoại quốc nữa.
Con đường nhựa thoai thoải lên cao dần để tiến vào vùng đồi thấp. Qua hết dãy đồi, con đường lại đổ nhẹ nhàng xuống vùng thung lũng sơn trà. Chiếc xe đò hiệu Renault có cái đầu mum múp giống như cái mõm của một con ếch chất chồng bên trong một lũ khách. Hai dãy ghế bên hông và dãy ghế giữa đầy nghẹt người. Gã lơ láu cá đã đẩy vào không biết bao nhiêu là con người ngồi chen chúc trong cái khoang xe nhỏ hẹp, như những con cá mòi khốn khổ bị nén chặt quá mức. Nào đã hết đâu, dưới những dãy ghế, hành khách đã nhét vào đó đủ thứ hàng hóa, va li, thúng gánh, và eo ơi, cả mấy con heo mọi đen thùi như lọ nghẹ nằm trong những cái rọ đan bằng những sợi mây rừng tròn.
Chiếc Renault già nua chắc cũng phải đến cả nửa... thế kỷ tuổi lầm lũi bò trên một con đường đèo quanh co khúc khuỷu giữa triền đồi. Bên dưới, một rừng cây thông xen giữa những cây gió, cây bàng mọc xen kẽ trên những gộp đá mấp mô trông thật rợn người. Chỉ cần chiếc xe trệch ra khỏi mặt lộ, là nó sẽ lăn xuống quay tròn dưới vực thẳm, những con người bị thít cứng ngắt trong lòng xe không còn cách nào khác ngoài mỗi việc nhắm mắt chờ chết. Một con heo bỗng cựa quậy kêu eng éc trong cái rọ, rồi một tia nước vàng ối cùng với một mùi khai nồng xịt thẳng vào chân của chàng thanh niên ngồi sát bên, làm chàng kêu oái lên một tiếng, cùi chỏ của chàng chạm mạnh vào ngực một cô gái phía bên trái. Tiếng kêu thảng thốt của cô gái làm chàng thanh niên giật mình nhìn sang, chàng ấp úng:
- Xin lỗi cô, tôi... tôi không cố ý...
Mặt cô gái đỏ nhừ lên vì thẹn, nàng cắn môi không biết phải nói gì. Thật ra chàng thanh niên xin lỗi cũng bằng thừa, chiếc xe đột nhiên chúi mũi đổ xuống dốc đèo, cô gái bất ngờ bị ngã về phía chàng trai, vùng trực tròn trĩnh của nàng đã ấn sâu vào cánh tay của chàng lần nữa. Cô gái bật lên tiếng kêu khẽ:
- Ái, chết!
Chàng thanh niên nhanh trí chèn chiếc cặp da mà chàng đang ôm trong lòng đỡ lấy thân hình cô gái. Hú hồn, chàng đã cứu cho cả hai thoát ra khỏi một tình thế bối rối. Bỗng nhiên chàng phì cười một mình. Nam nữ thọ thọ bất thân chứ phải giỡn sao. Cô gái ngước đôi mắt đen ướt lên nhìn chàng, nửa thẹn thùng nửa hờn trách. Chàng thanh niên lại phải lên tiếng xin lỗi lần nữa, mặc dù không phải do chàng:
- Xin lỗi cô, tại chiếc xe thôi hà, chật chội quá đi...
Cô gái hỏi nhỏ:
- Vậy chứ ông cười gì em?
Chàng thanh niên mỉm cười:
- Nói thật xin cô tha lỗi cho nhé. Tôi cười chú heo nhỏ này nè. Cô thấy không, cái ống quần của tôi đã bị ướt hết rồi. Nhưng mà nhờ nó mà, mà...
Cô gái cúi mặt xuống không dám nhìn vào đôi mắt nâu sáng quắc mà rất ấm áp làm sao của chàng trai:
- Mà... sao?
- Nhờ nó mà tôi mới được làm quen với cô!
Cô gái bẽn lẽn quay mặt chỗ khác:
- Em không dám...
Ngồi chung xe từ thành phố lên quận đã mấy tiếng đồng hồ, giờ đây chàng mới có dịp ngắm kỹ hơn khuôn mặt của nàng. Mấy sợi tóc mai rủ một bên vành tai, xỏa xuống che lấp một phần chiếc má rám màu nắng và cánh mũi thon nhỏ. Từ mái tóc đen nhánh óng ả của nàng, thoang thoảng một mùi thơm dịu dàng, rất giống như mùi hoa lan rừng lãng đãng trong buổi sớm mai từ trên những nhánh cây xanh thẫm hai bên đường. Chàng và nàng ngượng ngịu không biết phải tiếp tục câu chuyện như thế nào. Mãi sau, chàng trai tìm được một câu hỏi:
- Chắc cô lên vùng núi sơn trà?
Chàng thấy ngay câu hỏi thật ngốc, vì không lên thung lũng sơn trà, thì nàng leo lên chiếc xe đò thổ tả này làm gì. Cô gái cười hóm hỉnh hỏi lại:
- Thì ông cũng vậy phải không?
- À, tôi về nhà ăn Tết. Ba mẹ tôi có sở trà trên đó, nhưng tôi thì học dưới thành phố. Cô có biết sở trà Hồng Phấn không?
Cô gái ngước mắt lên nhìn chàng trai, đôi mắt nàng ánh lên một chút ngạc nhiên:
- Lạ chưa, cậu công tử con ông bà chủ sở trà Hồng Phấn giàu có sao không ai đón đưa mà phải ngồi như con cá hộp như vậy sao?
Cô gái không kềm được vì lối nói ví von của mình, nàng che miệng cười khúc khích. Cậu chủ ngớ người lúng túng:
- Ơ hơ... Tôi muốn dành cho ba mẹ tôi một sự ngạc nhiên...
Chàng nhìn vào cái lúm đồng tiền xinh ơi là xinh gần khóe miệng cô gái:
- Còn cô, cô cũng về thăm nhà chứ? Cô có phải là cô tiểu thư con gái cưng của ông bà bên sở trà Lâm Lan...
Cô gái nhẹ lắc đầu:
- Cậu đoán sai rồi, em đâu có được diễm phúc đó... Em chỉ là người làm công thôi.
Ðến lúc này chàng mới chợt nhận ra, là cô gái ăn mặc thật đơn sơ, chiếc áo bà ba bằng vải thô màu ngà, đôi bàn chân khô nứt trong hai chiếc dép Nhật đã mòn nhiều ló ra từ chiếc ống quần vải đen đã ngả sang màu nâu mốc. Một chiếc giỏ nhựa cũ đựng vài món gì đó gói trong một mảnh giấy báo, nói lên được cái thân phận rất khiêm tốn của nàng. Ðôi mắt nàng chớp mấy cái lộ vẻ muộn phiền. Chàng trai thấy hối hận. Chàng đã hỏi một câu mà có lẽ đã chạm đến nỗi tự ti mặc cảm của một người con gái nghèo. Cô gái cúi mặt lặng thinh không nói năng gì.
È ạch mãi, chiếc xe cũng đã vào đến cái bến nhỏ ở đầu thị trấn. Hành khách gọi nhau xuống xe. Ðây là cái thị trấn phố huyện cuối cùng nằm bên con lộ liên quận, trước khi con đường chạy mất hút vào tận dãy Trường Sơn mờ mịt, mà ở phía đằng sau cõi sương mù thăm thẳm đó là một thế giới khác của những sinh vật gọi là con người đang ẩn náu, với những toan tính sắt máu. Sinh hoạt của thị trấn đều nhờ vào chuyện làm ăn của hai sở trà lớn. Hàng quán buôn bán phần lớn nhắm vào số nhân công vài trăm người đổ ra từ đồn điền sau giờ làm công. Rồi những người Thượng mang gà heo và thổ sản xuống trao đổi với người Kinh. Những tấm lưng trần đen bóng mang quảy những chiếc gùi đầy sản vật như mật ong, gạc nai, chồn, cheo của bọn đàn ông, những cô gái Thượng có chiếc mũi thô và đôi môi dầy, cổ đeo những vòng đồng sáng lóa và chùm chuỗi trang sức che phủ hờ hững lên vùng ngực trần nhỏ nhưng săn chắc và nhọn hoắc, làm cho bộ mặt của thị trấn mang hình ảnh của một vùng đất hoang sơ tồn tại từ một thời quá khứ nào đó.
Chàng trai nhảy ra khỏi xe trước, chàng đưa tay muốn giúp cô gái, nhưng nàng đã nắm lấy thanh sắt tròn chỗ cửa xe và nhẹ nhàng bước xuống đứng trên mặt đường. Cô gái khẽ gật đầu chào từ biệt cậu chủ rồi cúi mặt đi thẳng. Chàng trai bước theo ngập ngừng:
- Cô đi về đâu vậy, để tôi tiễn cô một đoạn đường...
Cô gái vẫn không dừng bước:
- Cám ơn cậu chủ, em biết đường mà.
Từ phía bên kia đường, một chàng thanh niên dáng người dong dỏng cao, nét mặt xương xương khắc khổ vẫy tay gọi sang:
- Liên em, qua đây, qua đây!
Cô gái quay đầu nhìn cậu chủ sở trà Hồng Phấn nháy mắt mỉm cười:
- Thôi chào cậu chủ, có người đưa em một đoạn đường rồi.
Liên ôm chiếc giỏ trong lòng bước sang phía người thanh niên đang đứng đợi nàng bên một chiếc xe Mobylette cũ. Cậu chủ Hồng Phấn ngẩn người đứng nhìn Liên liến thoắng trò chuyện với anh chàng Mobylette. Trời ơi, chàng ta còn thân mật nắm tay nàng cười cười nói nói rất thân mật, mà theo chàng đoán chắc là một đôi tình nhân rồi. Chàng trai máng chiếc giỏ nhựa lên cái tay cầm và đạp máy xe. Liên ngồi lên chiếc nệm da đã mòn rách trên cái yên sau, và trời đất, nàng còn quàng tay ôm chặt lấy eo ếch của anh chàng Mobylette nữa chứ. Chàng thanh niên rú ga cho chiếc xe phóng tới trước làm một đám bụi mù bốc lên. Nhưng cậu chủ sở trà vẫn còn kịp trông thấy đôi mắt đen nhánh của cô gái ném cho chàng một cái nhìn dường như chế giễu, nhưng rất dịu dàng. Cậu chủ ngơ ngác đứng nhìn theo. Mãi sau, chàng giật mình sực tỉnh xách chiếc cặp da định bước đi, thì một chiếc xe nhà đen bóng hiệu Traction đã đỗ xịt ngay bên. Một anh tài xế tuổi không quá ba mươi nhảy ra kêu lên:
- Cậu Ba, cậu Ba... Trời ơi cậu nghỉ Tết về mà không báo cho tui đi đón.
Cậu Ba vỗ vai anh tài xế vui vẻ:
- Anh Tám, anh đi đâu vậy?
Tám chấp tay:
- Dạ thưa cậu, ông chủ biểu ra đây kiếm ít mật ong về cho bà dùng, bà không được khỏe.
Cậu Ba giật mình hỏi dồn:
- Mẹ tôi sao hả? Anh chở tôi về ngay đi.
- Dạ, cũng không có gì quan trọng đâu. Cậu Ba cảm phiền lên xe ngồi chờ tui chừng năm phút, tui chạy vô tiệm thuốc Bắc lấy chai mật ong ra liền.
Sở trà Hồng Phấn ở mãi tận trong thung lũng sâu hơn sở trà Lâm Lan chừng vài cây số, chẳng mấy chốc mà chiếc Traction đã đuổi kịp và phóng ngang qua chiếc Mobylette còn đang chạy lạch bạch, cậu Ba đã trông thấy Liên và anh chàng cao nghệu ấy đang cười nói với nhau vui vẻ lắm. Chắc là những lời tự tình thương nhớ nhau sao nhiều ngày xa cách của một đôi tình nhân đang độ yêu nhau thắm thiết. Tám hơi quay mặt nhìn sang:
- À, anh chàng thư ký mới của nhà mình đó cậu.
Cậu chủ ngạc nhiên kêu lên:
- Ủa, vậy sao, còn chú Ba thư ký cũ đâu?
- Dạ, chú Ba xin nghỉ về Sài Gòn, nghe nói mở cơ sở làm ăn nhỏ gì đó.
- Còn... còn cái cô gái...
- À, chắc là cô Liên em gái thẩy. Tôi có nghe thầy Long nói sẽ đem em gái vào làm việc.
Cậu Ba thở ra một hơi nhẹ nhàng. Chàng cũng không rõ tại sao chàng lại thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn lên. Mà nhẹ nhõm vì cái gì mới được chứ. Tám kín đáo liếc nhìn cậu chủ. À há, có lẽ cậu chủ để ý đóa hoa lan rừng này rồi đây chứ gì. Chặc, tuổi trẻ bồng bột quá đi. Khi chiếc Traction phóng qua chỗ ngã ba dẫn vào sở Trà Lâm Lan, thì bỗng cậu Ba trông thấy một cô gái tuyệt đẹp từ bên bìa rừng cưỡi một con ngựa màu hung đỏ nhảy lên bên đường chạy song song với chiếc xe, mái tóc dài của nàng bay lồng lộng theo chiều gió. Nàng mặc một chiếc sơ mi màu xanh da trời ngắn tay gọn gàng bó sát người trong chiếc quần Jean, đôi chân trong hai chiếc ủng da bóng loáng, trên đầu đội một cái nón rộng vành kiểu cao bồi viễn Tây, làm toàn thể nhân dáng của nàng toát lên một vẻ cao ngạo ngang tàng.
Tám cho xe chạy chậm lại và thò tay ra ngoài vẫy vẫy: - Cô Út mạnh giỏi?
Cô gái chỉ lạnh lùng đưa tay chào trả, cặp mắt biếc trong như mắt mèo của nàng hững hờ lướt qua khuôn mặt của cậu Ba, hơi sững sốt một chút, rồi quất ngựa chạy thẳng vào sở trà. Cậu chủ Hồng Phấn đưa tay lên sờ cằm ngơ ngác nhìn theo. Mỗi lần từ thành phố về đây thì cứ y như là có nhiều chuyện mới lạ chờ đón chàng. Hiểu ý cậu chủ, Tám mau mắn:
- Cô Thủy Tiên con gái út của ông bà sở trà Lâm Lan đó cậu, cậu không nhận ra sao?
Cậu chủ lắc đầu lạ lùng:
- Vậy sao, con gái thay đổi nhiều quá.
Tám cười cười gợi ý:
- Cổ học trên Ðà Lạt, còn cậu dưới Sài Gòn, không nhận ra nhau là phải. Cậu thấy sao?
- Sao là sao?
Tám gãi đầu bối rối:
- Thì... thì, có ... có... đẹ...
Cậu chủ cau có nạt ngang:
- Ðừng có hỏi tầm phào.
Gã tài xế nhiều chuyện chặc lưỡi trong bụng. Thôi chết, coi bộ cậu Ba Hồng Phấn không “mết” cô Út bên Lâm Lan rồi. Thường có thì giờ tiếp xúc với ông bà chủ, Tám nghe loáng thoáng dường như ông bà Hồng Phấn bàn nhau muốn đi hỏi Cô Út Thủy Tiên cho cậu Ba. Có lẽ là định kết mối thông gia thân tình và nhân đó mở rộng chuyện làm ăn chăng.
oOo
Sau những tháng mưa của mùa hè và mùa thu, những cây trà được vun bón cẩn thận đã đâm chồi nẩy lá xinh tươi, mơn mởn như những cô thiếu nữ tuổi xuân thì. Suốt ba tháng mùa đông, công nhân sở trà bận rộn đến tối tăm mặt mũi trong việc thu hoạch lá trà để cho ra đợt bán Tết. Bao giờ trà bán Tết cũng lên đến số lượng lớn và tiền thu vô ào ào như nước. Chủ sở bán trà được nhiều thì tiền thưởng Tết cho công nhân càng tăng, nên mấy trăm công nhân nam nữ làm việc hăm hở và vui nhộn lắm. Chỉ còn thiếu có mỗi tiếng hò tiếng hát nữa, thì hình ảnh con người làm lụng ngoài cánh đồng trà cười nói huyên thuyên sẽ rất giống như quang cảnh thanh bình của những ngày tháng cũ.
Lá trà được chia làm ba hay bốn loại từ dưới gốc lên, mỗi toán công nhân phụ trách một loại lá. Những chiếc lá già gần gốc nhất là loại trà hạng cá kèo, vị chan chát và đậm như nước cốt trầu, nên giá rẻ nhất. Những tiệm mì gia dưới quận và tỉnh là khách hàng của loại trà cốt trầu này. Châm bao nhiêu nước sôi vô chiếc bình thiếc, nước trà vẫn cứ đỏ hoạch. Nhưng phải thế mới thỏa mãn cơn khát của những người ăn mì, hủ tiếu. Không biết có phải vì vậy mà người ta đặt cho chúng cái tên là trà Ô Long không. Tầng lá cao hơn, vị ngọt hơn thuộc loại trà hạng hai, là thứ trà mà các chủ cao lâu hang khá mua về để cho những thực khách hạng trung thưởng thức. Nước trà đã nhạt hơn, nhưng vẫn giữ màu vàng đậm. Nếu được ướp hương liệu khéo léo, thì nó cũng có thể được gọi là thứ trà khá. Nhưng không hiểu sao mấy xếnh xáng khi đóng gói trà trong những chiếc bao bằng giấy bạc mỏng sáng loáng có nhãn vẽ hình Ðức Quan Âm Bồ Tát, với cái tên là trà Thiết Quan Âm. Trà loại nhất làm từ những chiếc lá xanh mơn mởn rung rinh nhẹ trong gió, mời gọi và quyến rũ như hơi thở của những cô gái đẹp. Loại trà này dành cho những người sành điệu đòi hỏi màu trà nhẹ nhàng, nhưng hương vị phải thật đậm đà, không chát, không đắng, mà phải vướng vất một chút chất ngọt ở tận cuống họng. Ðây cũng là loại trà chính bán rộng rãi ra khắp thế giới.
Nhưng có một loại trà chỉ dành riêng cho giới thực sự biết uống trà, và chỉ những nhà hàng lớn sang trọng mới đặt mua để đãi khách sộp và giới tao nhân văn khách. Những búp non lá trà mới nhú ra chưa tượng hình thành chiếc lá trưởng thành, e ấp như những cô gái tuổi độ trăng tròn được điều chế thành loại gọi là trà búp non. Màu trà nhạt, trong trẻo và sóng sánh như mặt nước hồ thu, nhấp tới đâu vị ngọt thấm vào đầu lưỡi tới đó, và vẫn còn đọng mãi hương thơm ở cuối lưỡi. Mỗi sở trà có bí quyết hái trà riêng của mình, nhiều khi cũng thật ngộ nghĩnh. Hái lá già nhất là nhiệm vụ của những công nhân cũng già nhất, hay là những người đàn bà luống tuổi đã có chồng. Hái lá trà hạng hai hay hạng nhất thì phải những cô gái trẻ, chưa chồng càng tốt. Nhưng với sở trà Hồng Phấn, thì hái loại búp non, nhất thiết phải là những thiếu nữ đan xuân mà lối vào vườn hồng vẫn còn khép kín. Búp trà non và những cô gái nguyên trinh phải đi đôi với nhau. Sở trà sản xuất trà mang tên Hồng Phấn không phải là không có lý do. Là trà hái từ tay của những giai nhân má thắm.
Dãy nhà biến chế trà búp được tách ra nằm tận trong góc xa nhất, gần chân núi nhất. Chỉ những công nhân có nhiệm vụ mới được lai vãng đến. Nhưng cũng không được nhìn xem có cái gì đằng sau những cánh cửa đóng kín ấy. Tất cả những loại lá trà được phơi mấy ngày cho se lá lại, rồi được đưa vào lò sấy. Trà búp được cho vào những chiếc bọc ny lon, một chiếc xe vận tải nhỏ chở đến dãy nhà bí mật. Anh tài xế chỉ việc chất những bọc trà lên một cái dây chuyền cho chạy vào bên trong. Ðúng ngày hẹn, anh trở lại và nhận những bọc trà đã được ướp từ bên trong chuyển ra. Còn những ai làm cái quái gì trong đó thì anh không được biết, và cũng không được phép biết. Ðiều duy nhất mà anh biết là, loại trà búp bán hết một cái vèo khi nó vừa mới xuất xưởng. Một đám khách hàng, đa số là người Tàu, kiên nhẫn ngồi đợi ngoài nhà khách và vô cùng vui mừng khi anh thư ký Long trao cho mỗi người một hộp gỗ làm bằng ván ép mỏng rất tinh xảo đựng trà búp. Trên mặt hộp có dán nhãn in hình cô Ðiêu Thuyền đang ngồi trên đùi Lữ Bố, bàn tay thon nhỏ mượt mà dâng cho chàng chung trà búp, Lữ Bố thích quá ngửa cổ cười hớn hở. Những người chờ mua đó trân trọng đón nhận những hộp trà như một hộp vàng không bằng. Bởi lẽ họ chỉ là những người gọi là tài phú đi mua trà về cho những ông chủ lớn của họ mà thôi.
Ngày đầu tiên được anh mình dẫn lên nhận việc ở sở trà, Liên được gọi vào văn phòng của một người đàn bà mà thầy ký Long khẽ nói nhỏ vào tai em, nàng là người con gái lớn của bà chủ, mà công nhân thường gọi là Cô Hồng. Cô Hồng lẽ ra tên thật là Hồng Quần, cái tên mới nghe thì rất đẹp, nhưng đối với công nhân thì nó ngộ nghĩnh quá đi. Nhưng chẳng lẽ cứ gọi cô Quần, cô Quần thì cũng kỳ, nên tự nhiên từ lúc nào không rõ, người ta cắt mất tên cuối, để chỉ còn tên giữa là Hồng, nên cô Hồng Quần cũng vui lắm. Liên cũng được Long báo cho biết là cô Hồng khó lắm, liệu mà ăn nói:
- Cô Hồng lớn tuổi mà chưa chồng, nên cô ấy không thích những cô gái đẹp như em đâu!
Liên đỏ mặt nguýt anh mình:
- Xí, em mà đẹp cái nỗi gì, anh chỉ xạo thôi hà.
Chừng nửa giờ sau, Liên trở ra tìm Long, chàng hỏi ngay:
- Sao, cô Hồng giao cho em công việc gì?
Liên vui mừng nắm tay anh lắc lắc giọng hân hoan:
- Cô Hồng nhận em vào làm trong khu chế biến trà búp. Cổ nói công việc nhẹ nhàng mà lương thì khá lắm anh à.
Long há hốc miệng ngơ ngác chưa kịp bày tỏ thái độ vui hay buồn, thì cửa văn phòng cô Hồng xịch mở. Một người phụ nữ rất khó đoán tuổi, nhưng có lẽ không quá ba mươi lăm, khuôn mặt cũng có nét đẹp, nhưng phải cái có đôi chỏm gò má quá cao và đường sầu muộn hai bên khóe miệng sâu quá, làm cho nét mặt của nàng hằn lên một chút gì đó lạnh lùng, trộn lẫn với một chút phiền muộn. Có lẽ cái tướng đã hại đường tình duyên của Hồng, nên đã ngần ấy tuổi mà nàng vẫn chưa tìm thấy bến đậu của trái tim. Hồng như một thân cây khô khát khao trông chờ một cơn mưa dạt dào, để nhờ đó đâm chồi nẩy lộc xinh tươi mơn mởn. Hồng cố giữ cái thân hình ốm mảnh mai đến gầy gò của mình trong một dáng đi chậm rãi và mềm mại mỗi khi nàng xuất hiện trước mắt Long. Long vội đứng lên chào nàng:
- Chào cô Hồng, cám ơn cô đã nhận cho Liên vào làm. Liên còn khờ lắm, có gì không đúng xin cô thông cảm và dạy bảo thêm cho.
Trong đôi mắt buồn và lạnh băng của Hồng bỗng ánh lên những tia ấm, nàng ngồi xuống ghế đối diện với Liên, kín đáo ngắm cô gái nhỏ và cố giấu vẻ ghen tị sắc đẹp thùy mị của nàng:
- Tôi cho cô Liên làm trong khu chế trà thượng hạng, thầy Long có ý kiến gì không?
Long xoa hai tay vào nhau tỏ vẻ đồng tình:
- Dạ cô quyết định sao thì nhất định là phải đúng.
Hồng tìm cách đuổi khéo Liên để nàng được tự do với thầy ký:
- Thôi Liên đi xuống nhà chế biến trà nhận phòng ở, rồi ngày mai bắt đầu làm việc nhé.
Liên đứng dậy lí nhí tỏ lời cám ơn cô Hồng, tìm cách nháy mắt với anh một cái, ngụ ý nàng đã biết chuyện gì giữa hai người rồi. Linh tính của giới phụ nữ báo cho Liên biết, cô quản lý già này đang tìm cách ve vãn thầy ký. Ðiều đó cũng có nghĩa là số phận của anh em nàng nằm trong bàn tay sinh sát của Hồng. Chẳng khéo có một ngày xấu trời nào đó, Hồng tống cổ anh em nàng ra đường mất.
Ngày hôm sau, trong lúc Long dắt chiếc xe Mobylette ra khỏi cửa văn phòng đi công việc cho hãng thì chàng trông thấy Liên đang bước gần như chạy về phía mình. Liên níu lấy vai Long bóp mạnh, dáng điệu dùng dằng:
- Anh Hai, cho em về!
Long sững người ú ớ:
- Cái gì, mới làm có mấy ngày mà đòi về... Nhớ nhà hả? Ăn Tết trên đây một lần với anh đi.
Liên dậm chân:
- Không phải, nhưng mà kỳ quá hà... Em chịu không được!
Long dựng chiếc Mobylette lên:
- Em nói anh nghe, cái gì mà kỳ?
Liên cúi đầu xuống, mặt đỏ nhừ:
- Kỳ lắm, em nói không được...
Long gãi đầu:
- Thì phải cho anh biết cái gì anh mới tính được chứ. Hay là có anh chàng nào chọc ghẹo em? Cha chả, dám đụng đến em gái cưng của thầy ký Long hả?
Ðang rầu nẫu ruột mà Liên cũng phải phì cười:
- Anh làm như chức thầy ký là ghê lắm.
Nhìn lấm lét về phía cánh cửa phòng của Hồng, Liên hỏi khẽ:
- Cô Hồng có trong đó không?
Long lắc đầu. Liên kề vào tai anh mình nói nhỏ:
- Tối nay anh tìm cách nhìn vào trong khu nhà chế biến trà búp sẽ biết. Thôi em đi, sợ cô Hồng trông thấy thì nguy.
Vào làm cho sở trà Hồng Phấn mới vài tháng, công việc của thầy Ba thư ký để lại quá bề bộn, nên Long không có thì giờ để nhớ đến cái dãy nhà bí mật ở cuối đồn điền trà, mà thật ra chàng cũng không có việc gì ở đó. Chàng cũng nhớ rằng khi nhận việc, thì ông chủ Hồng Phấn cũng đã kín đáo nhắc nhở, chàng không có phận sự gì để lai vãng đến đấy. Long lờ mờ hiểu rằng, có lẽ người ta muốn giữ kín bí quyết ướp trà độc đáo không ai có. Việc dòm ngó hay tò mò của người ngoài sẽ chạm vào nguyên tắc bảo mật của mỗi giòng họ, mà nghề ướp trà chỉ được lưu chuyển cho người trong gia đình mà thôi. Nhưng giờ đây, Liên đã muốn chàng khám phá cái thế giới kỳ bí ấy. Thương em, Long không còn chọn lựa nào khác. Nếu chuyện đó xúc phạm đến em gái, thì chàng dù cho có mất việc cũng phải đành cùng em mình ra đi.
Buổi tối hôm đó, sau khi ăn chiều dưới nhà ăn của sở trà xong, Long trở về phòng mình để chuẩn bị công việc. Long mường tượng cuộc phiêu lưu này có thể dẫn dắt anh em chàng ra khỏi đồn điền vĩnh viễn. Nhưng cũng có thể là không có gì cả. Chỉ là tại con nhỏ Liên chưa thích ứng với công việc thôi. Tội nghiệp nó, nhà nghèo quá, anh em thì đông, nên chàng đành vâng lời ba mẹ cho Liên lên đây. Liên cứ năn nỉ anh mình cho nàng nghỉ học đi làm. Long biết chứ, Liên muốn noi gương chàng hy sinh tương lai để nuôi các em ăn học thành tài. Ðồng lương ít ỏi của Long không đủ, nên Liên quyết định nghỉ học để tiếp tay anh mình. Giờ đây nó khóc lóc cầu cứu, Long không thể không tìm hiểu sự việc. Long đang loay hoay tìm bộ quần áo đen cũ nằm tận đáy rương, thì có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Long rên lên trong lòng. Thôi chết, là nàng. Nàng cứ đến tìm chàng hoài. Long không thể không bước ra mở cửa. Hồng hiện ra giữa khung cửa, mùi hương sực nức từ thân thể nàng bao trùm lấy Long. Hồng mặc một chiếc áo hở vai, chuỗi ngọc trai óng ánh trên chiếc cổ thon. Long sững người. Nàng đẹp lắm. Nhưng vì sao mà định mệnh lại quái ác buộc nàng phải sống mãi kiếp cô đơn trên vùng sơn cước đìu hiu này. Lẽ ra với sắc đẹp đó, nàng đã có được một đức phu quân xứng đáng nào đó dưới những thành phố phồn hoa kia. Ánh mắt Hồng nồng nàn nhìn chàng trai, nàng cố tạo giọng thật dịu dàng:
- Kìa, thầy ký, không mời tôi vào sao?
Long lúng túng:
- Dạ mời cô Hồng...
Bờ vai thon mềm của cô gái chạm phớt vào cánh tay Long, chàng nghe hơi thở thơm nhẹ của nàng phả vào mặt:
- Long đừng gọi Hồng là cô nữa...
Mùi nước hoa Chanel của nàng làm Long ngất ngây, chới với như trong một cơn mộng đầy hoa thơm. Hồng không ngồi xuống ghế, nàng tự nhiên đi lại chỗ nấu bếp của Long:
- Ðể tôi pha trà cho anh uống nhé!
Long lật đật xua tay:
- Ấy, cô Hông ngồi chơi, để tôi...
Nhưng Hồng đã tìm thấy cái ấm, nàng hứng một ít nước từ vòi và đặt lên chiếc bếp điện. Hồng chìa cho Long thấy một gói trà nhỏ:
- Hôm nay tô... em đãi anh trà đặc biệt của nhà em để anh thưởng thức nhé!
Giọng nói của Hồng nhẹ nhàng như tiếng gió thổi dìu dặt, tiếng “em” nồng đậm như mật ngọt. Long bối rối đan hai bàn tay vào nhau:
- Dạ cám ơn cô Hồng...
Long ngồi nhìn bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt của Hồng, những ngón tay thon bốc một nhúm trà nhỏ màu xanh biếc bỏ vào chiếc bình sứ. Hồng chậm rãi cho một chút nước sôi vào, vừa đậy nắp bình trà vừa nói với chàng:
- Anh biết không, trà ngon mình phải dằn một chút xíu nước thôi, cho nó từ từ tan ra chất ngọt...
- Có phải người ta gọi đó là hãm trà không cô Hồng?
Cô gái nhìn Long hờn trách:
- Kìa, anh đừng gọi em là cô nữa có được không?
Long rùng mình:
- Tôi... tôi không dám.
Bỗng Hồng buông tiếng cười dòn rất quyến rũ:
- Trời ơi, Long đã từng là lính mà sao Long nhát gái quá vậy hở...?
- Dạ, đối diện với một người đẹp quí phái và kiều diễm như cô, chàng trai nào cũng đều như vậy cả!
Hồng đỏ bừng mặt, nàng lúng túng giở cái nắp bình trà lên cho thêm nước sôi vào:
- Anh khéo nói quá.
Lời khen của thầy ký Long làm cho Hồng thấy trong lòng như có muôn nghìn đóa hoa vừa nở rộ. Một nỗi hân hoan phơi phới dậy cuồn cuộn lên từ trái tim nàng. Kìa, chàng đã lên tiếng ngợi ca mình là một giai nhân. Có phải chàng cũng đã...
Hồng cầm chung trà đưa cho Long, đôi mắt nàng đăm dăm nhìn chàng ánh lên một vẻ kỳ bí:
- Mời anh cùng uống với em chung trà này.
Long hồi hộp đỡ lấy chén trà, năm ngón tay to thô của chàng vô tình chạm phải bàn tay mềm mại của cô gái. Hồng mỉm cười nhìn chàng không nói gì, bàn tay vẫn để yên trong lòng bàn tay Long. Long bối rối đưa chén trà lên môi. Nước trà màu xanh nhạt, sóng sánh như ngọc, hơi trà mới lừng vào mũi đã thấy lòng ngất ngây. Long chầm chậm hớp từng ngụm nhỏ chất nước ngọc ấy. Một vị ngọt huyền hoặc thấm đậm vào đầu lưỡi, rồi nó lan dần xuống vùng ngực. Một luồng hơi ấm chan hòa trong mạch máu làm trái tim Long bỗng đập loạn xạ. Một thứ tình cảm xốn xang nào đó bỗng tỏa ra ôm ấp lấy thân thể chàng. Long mơ màng nghe tiếng Hồng thì thào bên tai:
- Anh Long ơi, anh với em, hai đứa mình đang uống thứ Uyên Ương trà của dòng họ nhà em đó...
Long chợt nghe tiếng thở nhè nhẹ nhưng nhanh và mùi mước hoa quyến rũ của Hồng gần bên. Chàng ú ớ nhận biết từ lúc nào, Hồng đã ngồi kề sát và gần như muốn tựa vai vào lòng chàng. Nàng ngước khuôn mặt lên nhìn chàng bằng ánh mắt chan chứa những tia lửa cháy bỏng. Ðột nhiên, Long nhìn thấy một vầng ngũ sắc bao bọc lấy Hồng, khuôn mặt nàng sáng lóa và, trời ơi, bỗng dưng đẹp mỹ miều như người con gái trong tranh tố nữ. Long lắc lắc đầu không tin vào mắt của mình nữa. Hồng đã cho chàng uống thứ trà gì mà đã dìm chàng vào trong một cơn ảo giác thần tiên lộng lẫy như thế này. Dường như chất trà ma quái đó cũng đang ngấm sâu dần vào từng sớ thịt của Hồng. Bỗng nàng kêu khẽ một tiếng, cánh tay tròn của choàng lên cổ chàng trai, nàng hổn hển ghịt đầu Long xuống:
- Long ơi... Em yêu... anh...
Long rên rỉ:
- Anh... yêu em...
Ðôi môi đỏ bóng màu son hé ra mời gọi. Long mê man cuối xuống. Ðôi môi chàng vào hai cánh môi nhỏ, mềm ngọt như thú trái cây vừa chín tới. Hồng vặn người kêu nhỏ:
- Long... hôn em đi.
Hai người ôm nhau hôn đắm đuối. Chiếc hôn kéo dài đường như đến vô tận. Rồi những chiếc hôn vô tận kế tiếp, trong tiếng thở dồn dập của đôi tình nhân. Cho đến một lúc, bỗng Long nhận thấy chàng và Hồng đang trần truồng cuống quít xoắn chặt lấy nhau như cặp rắn trong cơn động tình. Thân thể gầy nhỏ của Hồng vặn vẹo trong vòng tay rắn chắc của chàng. Nàng rên lên những tiếng rời rạc vô nghĩa, đôi hàm răng trắng mượt của nàng bặp lấy môi của chàng trai. Một nỗi đam mê cuồng dại như một lò lửa phừng phừng thiêu cháy trái tim, Long chồm lên chúi đầu vào chiếc cổ trắng ngần của cô gái. Dưới ánh sáng mờ của ngọn đèn vàng, thân thể mảnh dẻ của nàng hừng lên màu ngà ma quái, khuôn mặt của cô gái xanh biếc như màu nước trà Uyên Ương. Bỗng Hồng hất Long té nhào sang một bên, nàng chồm dậy vói tay ôm mớ quần áo nhăn nhíu vào lòng nhảy xuống giường mặc vội, vừa khóc nức nở vừa chạy ra ngoài:
- Long ơi, tha lỗi cho em, em không thể... hiến dâng cho anh...
Tiếng khóc nỉ non của nàng chìm mất vào tiếng côn trùng đang rỉ rả những nốt nhạc đêm trường ngoài cõi đen mịt mùng của núi rừng.
Long ngồi nhìn sững vào chút nước còn sót lại dưới đáy chung. Có phải đó là chất nước trà ma quái mà đã được pha chế trong cái dãy trại bí ẩn ở gần cánh rừng già kia không. Tại sao gọi nó là trà Uyên Ương? Hay nó là chất nước huyền nhiệm của tình yêu, mà sẽ kết hợp mạch sống của đôi trái tim trai gái một cách vĩnh cửu trong nguồn ái ân nồng thắm. Chất trà tan dần, thì nỗi ham muốn kết nối với thể xác đàn bà trong chàng cũng tan biến theo, như chất hồ bị rã tan loãng trong khối nước lạnh. Long bần thần tìm bộ quần áo sậm màu mặc vào, nó sẽ giúp chàng chìm mất trong màn đen.
Long từ từ nhoài người lên nhìn vào khuôn cửa nhỏ phía sau dãy nhà pha chế trà búp non. Lần mò trong bóng rối, Long thận trọng nhìn trước sau. Khi biết chắc không có ai nhìn thấy và theo dõi, chàng men theo góc vách lẩn vào phía sau dãy trại. Phía sau lưng Long là khu rừng già đang chìm khuất trong một màu đen thăm thẳm, mà trong đó là những câu chuyện dị thường được bọn công nhân nam thêu dệt kể cho nhau nghe trước khi đi ngủ. Long chầm chậm đưa một bên mặt vào khung cửa vuông nhỏ gắn một khung lưới sắt. Ánh sáng bên trong lờ mờ, nhưng cũng đủ cho chàng nhìn thấy những gì bên trong. Suýt chút nữa Long đã kêu lên thảng thốt, nhưng chàng đã kịp đưa tay lên bịt lấy miệng và rụt người xuống tựa lưng và bức vách. Trời ơi, chàng vừa trông thấy gì. Long cắn môi nhoài người lên lần nữa. Ðôi mắt của chàng mờ dại đi, khi Long trông thấy Hồng và Liên, hai cô gái trần truồng đang đi giữa hai hàng những cô gái trần truồng khác đang nằm kế bên nhau trong những cái khuôn gỗ. Mỗi cô gái chỉ còn có cái đầu nhú lên khỏi chiếc khuôn, thân thể của họ đang nằm chìm ngập trong một lớp trà đã sấy khô. Người nữ quản lý và Liên, em gái chàng, cứ thỉnh thoảng dùng bàn tay đảo trà lên xuống trên thân thể của những cô gái. Long không muốn nhìn trộm thân thể em gái mình, nhưng chàng buộc phải nhìn để xem Hồng đã bảo Liên làm những gì.
Long ngồi tựa lưng vào tường ôm đầu suy nghĩ. Nhưng bộ óc của chàng bỗng dưng dầy đặc như đã được nhồi chặt vào bằng một thứ đất sét nhão. Trời ơi, có thể nào đây chính là thứ Trinh Nữ trà mà Long đã đọc thấy đâu đó trong những cuốn báo xuân ngày xưa, thật xưa, từ lúc chàng còn là một cậu học sinh nhỏ mười mấy tuổi. Lúc ấy, chàng đã cười phì, thầm nhủ lòng, nào đâu có thứ trà lạ lùng và vô lý đến như thế. Giờ đây chàng đã hiểu tất cả. Quả thật có thứ trà Trinh Nữ trên cõi thế gian này. Những thiếu nữ gọi là đồng trinh được tắm gội cẩn thận, được phủ lên người những hương liệu bí truyền. Hương da thịt, hương hoa và những gì thuộc về tính âm kỳ diệu của những cô gái còn trong trắng đã ngấm thấm vào từng mảnh trà, để nó tan vào chất nước nóng và tạo nên những cảm giác đầy màu sắc và dào dạt sóng tình mà chàng với Hồng vừa mới thử. Chàng đã hiểu vì sao những ông già giàu sang cần uống thứ trà hư ảnh này, là để tìm lại chút sắc đẹp mộng ảo từ trái tim đã cạn kiệt nhựa sống. Chàng đã hiểu vì sao Hồng bỗng dưng đẹp thần bí như trong cõi liêu trai, và vì sao không thể trao trọn thân xác cho chàng. Nàng đã được chọn để hy sinh cho sự thịnh vượng sung túc của giòng họ nàng. Nếu khác đi, thì không còn thứ trà Trinh Nữ nữa.
Long lảo đảo, váng vất đi trong cõi đêm mà cứ tưởng như đang trong cơn mộng du vào một thế giới kỳ dị không có thật từ những thế kỷ cổ xưa. Chàng không biết ngày mai sẽ nói với em gái chàng như thế nào. Cùng dắt nhau nghỉ việc hay vẫn cứ tiếp tục đắm chìm trong cõi huyễn hoặc đó. Nhưng vấn đề nhức buốt là ở chỗ, liệu chàng và Hồng còn có thể chống chỏi được những thôi thúc kêu gào của tình yêu và thể xác hay không, và được bao lâu. Long không bao giờ có được câu trả lời và cũng không muốn có câu trả lời.
Phạm Phong Dinh