CON ĐƯỜNG THU
Vương-Phố
Anh tặng em một rừng Thu lá đỏ
Nắng hanh vàng thấp thoáng mộng hoàng lan
Ngày tháng yêu thương ấp ủ, mơ màng
Chặng cuối đường đời muôn ngàn hạnh ngộ!
Em có nhớ chiều công viên mùa Hạ
Rừng còn xanh và nắng vẫn trong veo
Đường quanh co, róc rách suối theo đèo
Em ngây ngất nhìn mặt hồ tĩnh lặng...
Môi hồng thắm ướt men tình say đắm
Tự ngàn xưa chuyện cổ tích, thần tiên...
Thuở hồng hoang tiền sử cũng hư huyền
Đã tan biến trong bọt bèo hiện kiếp...
Đường Thu đó, nẻo về từ duyên nghiệp
Lá chuyển màu vàng, đỏ, rực không gian
Thu nơi đây chẳng ảm đạm điêu tàn
Nên trời đất tình yêu thương chan chứa...
Vương-Phố (Thu 2006)