CHUYỆN VUI: BỚI KÍT RA NGỬI
TRẦN NGÂN TIÊU
Thời buổi này làm cái gì cũng phải có “hai tách” (high tech.) hết nên đôi khi ngồi một mình gải háng và không quấy nhiễu làm phiền phức ai chưa chắc đã được yên thân vì ở cái thời đại có “hai tách” (high tech) về phương tiện truyền thông này có những điều không muốn biết tới thì nó cứ đập vào tai vào mắt mình cho nên có muốn làm ngơ cũng không được. Có những trường hợp mình trở thành nạn nhân của những cái mình không muốn biết tới. Chẳng hạn như cái tin tên nhạc sĩ trốn quân dịch Trịnh Công Sơn chết thì có khác gì tin xe cán chó mà thiên hạ cứ um lên như cha chết. Tưởng rằng chó chết thì hết chuyện, nhưng khốn nỗi lâu lâu lại có kẻ bới kít ra để ngửi rồi bắt mình là nạn nhân của cái mùi đó bằng cách cúng giỗ hay tưởng niệm Trịnh Công Sơn ở ngoài công cộng.
Nói gì tới thiên hạ, cứ nhìn con vợ mình thôi cũng thấy tức cười lắm. Đọc báo thì cứ đọc một mình được rồi lại còn bắt mình đọc theo. Mấy năm trước và bây giờ cũng cái mửng đó. Năm đó đang ngồi đọc báo khi không con vợ la lên: “anh ơi Trịnh Công Sơn chết rồi đây này”. Hắn chết thì hắn chết chứ làm cái gì mà cứ như nhà cháy ấy. Ông Minh ông Thiệu chết thì không thấy ai la ơi ới mà tên Trịnh Công Sơn chết thì hết chỗ kia đến chỗ nọ họ tụm năm tụm ba lập bàn thờ Trịnh Công Sơn rồi xúm xít vái. Vái chán rồi tuôn lời châu ngọc bốc. Có người bốc hay đến độ có lẽ ngay chính Trịnh Công Sơn cũng đếch biết mình có thật là như vậy không. Hay kết án cũng thế, có ngài phê phán thổi phồng gắt gao đến những điều có thể ngay cả Trịnh Công Sơn cũng không có kiến thức nghĩ tới. Và cái tên Trịnh Công Sơn đâu quan trọng đến nỗi khiến ta phải tốn giấy mực đến thế. Cứ viết và gán cho hắn những cái tội tầy đình chỉ khiến người ta tưởng hắn là một vĩ nhân mà thôi. Thật tình thì Trịnh Công Sơn chỉ là một tên vô lại sợ cả cái trách nhiệm làm người. Giản dị chỉ có thế. Cứ nhìn tấm hình Trịnh Công Sơn chủ toạ toàn án nhân dân và pháp trường ngay trước chánh điện chùa Vĩnh Nghiêm thì đã nói đủ rồi. Một kẻ đáng kính trọng (đến nỗi có người nói rằng được sống cùng thời với hắn là một vinh hạnh) thì không ngu xuẩn đến độ lập pháp trường trước cửa chùa (Trịnh Công Sơn đứng trên bục cao đọc diễn văn trước khi bọn CS bắn tội phạm (?) trước cửa chùa Vĩnh Nghiêm, trích báo Washington Post tháng 9, 1975). Cái chế độ VNCH mà Trịnh Công Sơn sống chui sống bám vào đó làm gì có cái cảnh bán khai này.
Qua hơn 30 năm rèn luyện trau chuốt về nghệ thuật bới kít nhau ra để ngửi tưởng đã đủ rồi; thế nhưng có những kẻ chưa thỏa mãn nên vẫn cứ muốn bới kít ra để ngửi sợ thời gian mai một thì cái mùi đó không còn nữa. Thế cho nên dù muốn hay không phe ta ngửi mùi của những tên như Vũ Ngọc Nhạ, Phạm Xuân Ẩn nọ kia chưa hết thì lại phải chịu đựng cái mùi xú uế Trịnh Công Sơn “again”. Thật ra cái đống xú uế này nó sờ sờ ra đó, mọïi người cố làm ngơ giả vờ không thấy để mặc kệ tía nó với nắng mưa làm cho nó hoá đất cho đỡ thối thì lại có một vài người nhất định bới ra để ngửi.
Xứ này là xứ tự do ăn nói và bầy tỏ tư tưởng và kể cả tự do ngửi “kít”. Chỉ mong là khi muốn ngửi cái cục Trịnh Công Sơn thì nên bới ra ở chỗ riêng tư chứ đừng làm khổ mũi người khác nơi công cộng.
TRẦN NGÂN TIÊU