
Trước hết tôi xin chân thành xin lỗi cả ba vị vì gửi chung một thư cho cả ba người quả là bất lịch sự nhưng mong các anh thông cảm, thứ nhất là tôi đang thiếu thời gian, thứ hai tôi vốn chân đất mắt toét và không cảm thấy bất an lắm với cái thói “nhà quê” của chính mình. Kể từ lần cuối cùng được gặp anh Chân Tín và anh Ngọc Lan ở Sài-gòn đến nay đã gần hai thập kỉ, nếu tôi không nhớ nhầm anh Tín chắc đã xấp xỉ tám chục tuổi xuân còn tôi đã ra bà lão ngoại lục tuần. Giá thời xưa, nước non an lành, hẳn anh Tín đã có thú tỉa hoa ngắm cảnh, còn tôi, nếu không ngồi bỏm bẻm nhai trầu thì cũng thu tay...
Xem
tiếp