
Nếu các tín đồ Do Thái giáo thường đến gục đầu vào bức tường “Than Khóc” ở thành phố cổ Jerusalem để than khóc hay cầu nguyện cho Chúa của họ sớm giáng trần thì ngược lại, những chàng trai làng quê mùa mộc mạc, những nàng thôn nữ Phà Ca của chúng ta, không phải là những tín đồ Do Thái giáo, cũng chẳng có một nơi chốn “linh thiêng đặc biệt” nào để đến đấy gục đầu mà than khóc cả. Có lẽ vì thế mà phe ta đành gửi những tâm sự u uẩn của mình vào những vần ca dao. Những lời than, tiếng trách bàng bạc trong mọi tình huống. Trách Trời, trách người, trách số phận, trách nắng, trách mưa: Trách đủ thứ, đủ chuyện và đủ kiểu. Tuy nhiên trong lời than…
Xem
tiếp