
Tôi nằm điều trị suốt mùa Hè, hầu như chỉ nhờ vào Percodan, một loại ma tuý để an thần. Vào nằm bệnh viện là cốt làm giảm cơn đau, thế mà giờ đây tôi đau đớn hơn bao giờ hết. Nỗi đau đớn chi phối mọi hành vi của tôi. Cứ 6 tiếng đồng hồ là tôi nốc 2 viên Percodan, tác dụng an thần của thuốc làm giảm đau nhức, cũng làm cho tôi thấy khoẻ khoắn thoải mái. Kỳ lạ là những ưu tư như được cất vào những ngăn nhỏ trong não. Ðời sống lại trở nên dễ chịu. Nhưng sự khoẻ khoắn đó không lâu dài. Hai ba giờ sau, hiệu quả của Percodan giảm đi thì tôi lại rơi vào trạng thái chán chường trống vắng. Người tôi suy nhược hẳn. Những triệu chứng này quá quen thuộc với tôi vì tôi đã phải chứng kiến cha tôi quằn quại trong nỗi đớn đau như thế mà chết lần mòn...
Xem
tiếp